"Làm tốt công việc của mình không được sao?"
"Tại sao cứ phải ăn no rửng mỡ rồi đi chạm vào giới hạn của thế giới?"
Có người đang nói.
Ngôn Dương không biết mình đã hôn mê bao lâu, trong cơn mê man, cậu nghe thấy giọng nói của một người đàn ông.
"Các người vốn là lao động cao cấp trong xã hội này, dùng để làm vật thí nghiệm dùng một lần thật lãng phí."
Là ai?
Cậu vẫn còn mơ màng, toàn thân đau nhức vô lực, trước mắt là một mảnh hắc ám, giống như cơ thể bị gây mê sâu, chỉ có não bộ là đang dần tỉnh lại.
Người đó vẫn lẩm bẩm, cứ nói mãi không ngừng.
"Sao cô không trả lời tôi, Kiểm sát trưởng Lê?"
"Thôi, mặc dù các người đã thêm nhiều việc như vậy cho tôi, nhưng nghĩ đến những biểu hiện xuất sắc của cô bấy lâu nay, tôi vẫn chuẩn bị một món quà cho cô."
Có tiếng bước chân đến gần, "Ten ten tén ten!"
Đột nhiên mắt Ngôn Dương đau nhói.
Cậu mới nhận ra mắt mình bị bịt kín, cảm giác đau nhói vừa rồi là do môi trường xung quanh đột nhiên trở nên sáng sủa, tầm nhìn từ hoàn toàn tối đen chuyển sang màu hồng nhạt.
"Bất ngờ chứ?" Giọng nói phấn khích, như thật lòng đang thông báo một tin vui, "Con trai đang đi du lịch của cô cũng đến rồi."
"Không liên quan đến nó!" Một giọng nữ vội vàng vang lên, trầm mặc vừa rồi bị thay thế hoàn toàn bằng hoảng loạn, "Nó không biết gì cả, thật sự không liên quan gì đến nó!"
Là Lê Nhược. Giọng nói quen thuộc dịu dàng này là của mẹ cậu.
Sự xuất hiện của giọng nói này giống như mũi kim đâm vào dây thần kinh cậu, Ngôn Dương tỉnh táo hoàn toàn ngay lập tức.
"Không liên quan đến nó?" Giọng người đàn ông đến gần hơn, Ngôn Dương có thể nghe thấy tiếng nước bọt dính vào nhau giữa hai cánh môi khi ông ta nói.
Cảm giác ghê tởm lập tức dâng lên trong.
Giọng nói đó chậm rãi tiếp tục, "Cũng đúng. Nhưng nó còn nhỏ mà đã học được cách xen vào việc của người khác từ các người rồi. Khả năng trở thành giá trị dị thường sau này rất lớn."
"Tha cho nó! Ông có thể xóa ký ức của nó rồi thả nó về! Chuyện gì cũng sẽ không bị lộ ra!" Lê Nhược nói rất nhanh, phát âm cũng rõ ràng, nhưng giọng nói lại run rẩy.
Người đó cười lạnh một tiếng, "Cô vẫn nên lo cho bản thân mình trước đi." Vừa nói, vừa đưa hai tay ra sau gáy Ngôn Dương, "Hơn nữa, đã tốn công bắt đến đây rồi thì không thể nào thả về được nữa."
Tiếng vải bị xé rách vang lên, tầm nhìn của Ngôn Dương đột nhiên sáng lên, ánh đèn trắng chói lóa khiến cậu hoa mắt, rồi lại dần dần rõ ràng trở lại.
Cậu đang ở trong một căn phòng màu trắng tinh.
Sàn nhà trắng, tường trắng, đèn trắng, và… thiết bị y tế màu trắng.
Một bàn tay đặt lên hốc mắt cậu, chiếc găng tay cao su hơi cứng cọ xát vào da cậu, "Đúng là một đôi mắt đẹp, giống hệt mẹ cậu."
Ngôn Dương bực bội, muốn giơ tay lên gạt đi cái đụng chạm đáng ghét này, nhưng lại phát hiện mình không có chút sức lực nào, hoàn toàn không thể điều khiển cơ thể, thậm chí còn không thể hiện ra một biểu cảm tức giận, còn không bằng cả con cá nằm trên thớt.
Những ngón tay đeo găng tay cao su lại chuyển sang luồn vào mái tóc mềm mại của Ngôn Dương, "Đừng cựa quậy, cậu không thể chống lại được thuốc giãn cơ xương đâu, cứ ngoan ngoãn làm một chú mèo con được không?" Nói xong lại thật sự vỗ nhẹ vài cái như đang v**t v* thú cưng.
Ngôn Dương cố gắng ngẩng đầu lên lên, khi nhìn rõ khuôn mặt của người trước mặt, cậu sững sờ.
Cậu quen người này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!