Chương 40: Bút Lông Vũ

"Từng thấy rồi, trong di vật của ông nội có." Du Phùng nhận lấy cuốn sổ bìa đen, chạm vào trang giấy nhẵn mịn.

Ông lão thấy vậy thì ngừng ngâm thơ, chậm rãi nhìn sang, "Bên trong là giấy không axit, tuổi thọ có thể lên đến hơn hai trăm năm đấy." Giọng điệu có chút nhẹ nhàng khoe khoang.

"Các cháu còn biết viết chữ không? Người trẻ tuổi." Ông có chút mong đợi.

Ngôn Dương nhìn đôi mắt hơi đục của ông lão, do dự gật đầu, "Thiết bị liên lạc cá nhân có thể mô phỏng giấy, biết viết một chút."

"Vậy các cháu xem cái này," Ông lão lục lọi trong một chiếc túi vải rách nát bên cạnh, sau đó nắm chặt tay đưa ra trước mặt hai người, xòe ra, "Làm từ lông quạ."

Trong lòng bàn tay đầy nếp nhăn là một cây bút lông vũ màu đen tuyền.

"Cái này đi kèm với cuốn sổ đen, một bộ giấy bút." Ông lão nghiêm túc nói, "Chắc các cháu chưa từng thấy một cây bút thật, người trẻ bây giờ, ai còn dùng mấy thứ cũ kỹ này nữa."

Bị ông lão nói trúng. Phải nói là sổ tay bằng giấy chỉ là không phổ biến, nhưng thứ như bút lông vũ, Ngôn Dương và Du Phùng chỉ đọc được trong sách lịch sử.

Hình ảnh toàn ký ba chiều có chân thực đến đâu, cũng không bằng sự nhẹ nhàng của vật thật.

Du Phùng cầm cây bút lông vũ trong tay, quan sát kỹ lưỡng, Ngôn Dương thấy thần sắc của hắn thì liền lấy tiền mua, nghĩ thầm coi như là quà lưu niệm đặc sản của khu phố Đồng Hoa.

Tiếng ve sầu vẫn kêu không ngớt.

Thỉnh thoảng từ cành cây nào đó ẩn mình trong bóng đêm, lại vang lên vài tiếng kêu thật to của quạ đen.

Hai người rời khỏi quảng trường, lại đi vào những con hẻm quanh co, sau nhiều lần hỏi đường, cuối cùng cũng quay trở lại đường chính.

Ngôn Dương mua một ly soda chanh ở một quầy hàng rong, vị chua ngọt k*ch th*ch vị giác, nhưng lại quá ít ga. Đá lạnh leng keng va vào thành chai thủy tinh, cảm giác mát lạnh lan xuống cổ họng, cuối cùng cũng làm dịu cơn khát dai dẳng.

Bên cạnh, Du Phùng sóng vai đi cùng cậu, trong lòng ôm cuốn sổ bìa đen và cây bút lông vũ vừa mới có được.

Ngôn Dương cắn ống hút nhựa, liếc nhìn khuôn mặt Du Phùng, vẫn là gương mặt trầm tĩnh đó.

Cậu thầm nhẩm lại món đồ mới lạ vừa rồi. Bút lông quạ. Bút lông quạ. Trong lúc hoảng hốt lại liên tưởng lung tung, dưới ánh đèn đường yếu ớt, hàng mi dài rũ xuống trên đôi mắt Du Phùng giống như lông quạ.

Cây bút này tặng quá đúng rồi.

"Sao vậy?" Du Phùng nhận ra ánh mắt đó.

Ngôn Dương thản nhiên thu hồi ánh mắt, miệng lưỡi lanh lẹ: "Tôi đã tặng quà cho cậu rồi, cậu còn không tự giác mời tôi đi xe bay sao?"

Vừa rồi hai người đi trong gió đêm ấm áp, không ai dùng thiết bị liên lạc cá nhân gọi xe bay.

Chỉ đi bộ, theo cách nguyên thủy nhất, giẫm lên những viên đá cuội gồ ghề, đại lộ Đồng Hoa dài như vậy, gió đêm mùa hè lại ấm áp say lòng người như thế, như muốn đẩy người ta thẳng vào giấc mộng ngọt ngào say đắm của màn đêm.

Vì hơi nóng, cây hoàng giác ven đường tỏa ra mùi hương cỏ cây thanh mát, Ngôn Dương có chút choáng váng, nghĩ đến rất nhiều đêm hè trước đây, bọn họ đều là cùng nhau đi bộ như thế này.

"Đi bộ về đi." Du Phùng nói.

Ngôn Dương: "Xa lắm."

Du Phùng: "Mệt rồi thì gọi xe bay."

Ngôn Dương cười, hút một ngụm lớn soda chanh, cảm giác như đã đánh cắp một đoạn hạnh phúc rất chân thật.

Nhưng mà, trên đời này có quá nhiều điều không như ý muốn, như thể cố tình đối nghịch với Ngôn Dương, nụ cười chưa phai thì hạt mưa đã rơi xuống.

Một giọt mưa to bằng hạt đậu vừa vặn rơi trúng chóp mũi cậu.

Cơn mưa lớn đêm hè ập đến bất ngờ, rơi xuống đất, đổ lên lá hoàng giác, rơi xuống mái tóc màu hạt dẻ của Ngôn Dương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!