Tiếng bước chân ngày một gần.
Lê Chỉ lập tức tập trung cao độ, cảm giác thời gian bắt đầu trôi qua chậm lại.
Cậu rút một con dao găm từ trong thắt lưng ra, là con dao cậu đã lén lấy lúc lục soát bàn làm việc, nó được giấu dưới lớp lớp giấy tờ.
Tiếng bước chân dồn dập ngày càng gần, Lê Chỉ nhẹ nhàng rút dao ra khỏi vỏ.
Bên kia, Raman giơ cao chiếc ghế gỗ.
"Cạch" một tiếng, cửa mở.
Lê Chỉ nín thở, giác quan phóng đại vô hạn, tiếng gió bên tai đột nhiên mạnh lên, thổi vào mặt cậu đau rát.
Người ngoài cửa vừa bước vào phòng, lưỡi dao xé gió mang theo sát khí ập đến, hắn nhanh chóng nghiêng người né tránh. Dao găm không trúng chỗ hiểm, tốc độ của Lê Chỉ rất nhanh, nhưng lực lại không đủ, chỉ xé rách tay áo bên trái của hắn.
"Dừng tay. Là tôi."
Lê Chỉ vội dừng tay, nhìn rõ người đến, áo đen, mắt đen, cùng với vẻ mặt thờ ơ đó, cậu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Raman đang giơ ghế gỗ lên thì ngây người, "Du Phùng, cậu làm tôi sợ chết khiếp…"
"Thấy hai người nửa đêm lén lút không biết làm gì, tôi liền đến xem thử." Du Phùng xua tay, hoàn toàn không coi việc theo dõi người khác là chuyện gì to tát.
Không còn ở trạng thái kích hoạt cao độ, các triệu chứng khó chịu của Lê Chỉ lại quay trở lại, chóng mặt buồn nôn, trước mắt cậu dần dần xuất hiện ba cái bóng Du Phùng.
"Cậu sao vậy!" Du Phùng vội vàng đỡ lấy Lê Chỉ đang lảo đảo.
"Mùi ở đây…" Lê Chỉ lắc lắc đầu, cố gắng giữ tỉnh táo, nhưng vô ích, "Thật khó ngửi." Nói xong, cảm giác mất thăng bằng như dồn nén bấy lâu nay chợt bùng phát, Lê Chỉ loạng choạng ngã về phía trước nửa bước, Du Phùng vững vàng đỡ cậu, cảm nhận được vòng eo mảnh khảnh trong tay.
"Tối nay đến đây thôi. Tôi thấy cậu ấy không chịu được nữa rồi."
Hai người dìu Lê Chỉ ra khỏi lối vào mật đạo, cẩn thận đóng cửa lại, sau đó trải thảm che kín.
Raman có chút lúng túng nắm lấy cánh tay phải của Lê Chỉ đang mê man, nhìn chằm chằm Du Phùng, "Tôi đưa cậu ấy về, cậu về nghỉ ngơi trước đi."
Du Phùng vòng tay trái của Lê Chỉ qua cổ mình, tay phải đỡ lấy người cậu, tạo thành tư thế đỡ người tiết kiệm sức lực nhất, nghe vậy thì có chút khó hiểu, "Để tôi, tôi ở ngay đối diện cậu ấy mà."
Raman muốn nói lại thôi, nhưng vẫn cố chấp nắm chặt tay Lê Chỉ không buông.
Nhìn bộ dạng của Lê Chỉ, rồi nhìn biểu cảm của Raman, Du Phùng nhận ra có điều gì đó không đúng, trong lòng lập tức hiểu ra, nụ cười giễu cợt không thèm che giấu hiện rõ nơi khóe miệng đuôi mắt, hắn cười khẩy với Raman: "Anh đang nghĩ gì vậy?"
Lê Chỉ vẫn còn chút tỉnh táo, cậu giãy giãy tay phải, chỉ về phía Du Phùng. Raman hiểu ý cậu, đành buông tay. Nhìn bóng lưng hai người dìu nhau rời đi, Raman có chút chán nản vì sự lựa chọn của Lê Chỉ, lại không cam tâm bị Du Phùng nhìn thấu.
Tình trạng của Lê Chỉ thực sự rất tệ, Du Phùng có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cậu nóng rực qua lớp áo sơ mi, khi về đến phòng, hơi thở của cậu đã rối loạn rõ ràng, khuôn mặt trắng bệch không một chút sức sống, giờ lại ửng đỏ như bệnh trạng nào đó.
"Lê Chỉ, Lê Chỉ, cậu còn tỉnh táo chút nào không?" Đôi mắt xám của Lê Chỉ lờ đờ dưới hàng mi, Du Phùng buộc phải lên tiếng xác nhận.
Đột nhiên, hắn ngửi thấy mùi hương ngọt ngào thoang thoảng.
"Chắc là… anh ta đã đặt lên người tôi…" Giọng Lê Chỉ rất nhỏ.
"Đặt ở đâu?" Du Phùng bắt đầu lục túi áo của cậu, ma sát nhẹ nhàng giữa vải vóc và làn da khiến Lê Chỉ cảm thấy cực kỳ khó chịu.
"Không có." Như bị lây nhiễm, Du Phùng cũng bắt đầu cảm thấy chóng mặt, "Anh ta có đưa cho cậu thứ gì không?"
Lê Chỉ cố gắng vận động bộ não đang trì trệ, mơ hồ nghĩ đến một khả năng, "Dao găm, tôi lấy một con dao găm trên bàn làm việc trong mật thất…" Dường như cậu rất ghét giọng điệu kéo dài của mình, cố gắng tỏ ra thật bình thường.
Nghe vậy, Du Phùng nhìn lướt qua toàn thân Lê Chỉ, sau đó vén áo sơ mi của cậu lên, để lộ một đoạn eo nhỏ, ánh nến vàng nhạt như phủ lên làn da trắng bệch một tầng ấm áp, bên hông có đeo một món vũ khí lạnh, vỏ dao bằng kim loại lạnh lẽo dọc theo đường eo luồn một nửa vào trong quần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!