New folder [Thiết bị liên lạc cá nhân đã đồng bộ]
Tân lịch năm 125, ngày 21 tháng 6, Thứ bảy, ngày nắng.
Hôm nay đến thành phố Cass, thực tập hè.
"Lại viết nhật ký à?" Cậu bé cao lêu nghêu bên cạnh chen vào, nhìn dòng chữ trên màn hình lơ lửng.
"Bố tôi bắt viết đấy." Ngôn Dương thở dài, tiện tay tắt bàn phím ảo, "Nói cái gì mà tổng kết thăng hoa, ghi lại tâm trạng."
Vưu Thụ không hiểu: "Bây giờ ngay cả ký ức cũng có thể đọc được rồi, trải nghiệm đó chẳng phải phong phú hơn chữ viết đơn thuần sao."
"Cậu nói với ông ấy đi." Ngôn Dương đẩy Vưu Thụ, "Đừng chạm vào tôi, nóng chết đi được."
Giọng thông báo dịu dàng vang lên trên đầu.
"Chào mừng quý khách đã đến với tàu cao tốc Phỉ
-Cass, khởi hành từ thủ đô Phi Thành đến thành phố Cass, toàn thể nhân viên đoàn tàu xin được nồng nhiệt phục vụ quý khách một cách toàn diện nhất."
Giữa ngày hè tháng sáu, những chiếc lá rộng của cây hoàng giác che khuất nhau, hai bên đường ray là những cánh đồng hướng dương rộng lớn, vàng rực dưới ánh mặt trời.
Một đoàn tàu màu bạc chạy xuyên qua.
Du Phùng ngồi ở đối diện hai người, nhìn phong cảnh nhanh chóng lướt qua bên ngoài cửa sổ, đồng tử màu đen tuyền cũng trở nên nhạt hơn dưới ánh nắng mùa hè.
"Du Phùng." Ngôn Dương gõ gõ bàn.
Du Phùng quay sang nhìn cậu: "Sao vậy?"
"Tôi chưa hỏi mà, tại sao chúng ta lại đến Sở cảnh sát thành phố Cass thực tập vậy? Có phải cậu đã nói với chú là muốn đến đây không?"
Du Phùng thản nhiên nói: "An ninh khu trung tâm thành phố Cass rất tốt, bọn họ yên tâm."
"Không tin." Ngôn Dương khoanh tay, rõ ràng mỗi lần nhắc đến đều thảo luận sôi nổi, mặc dù có thể chỉ là cậu tự mình hào hứng, nhưng Du Phùng bị cậu lải nhải lâu như vậy, cũng nên háo hức mới phải.
Vưu Thụ cũng đã nghe đến nhàm tai, đương nhiên là hiểu Ngôn Dương không tin cái gì: "Không phải chỉ là một trang viên cũ thôi sao? Có gì đẹp mà xem? Cậu đến đây là để thực tập hay là đi du lịch vậy?"
Da cậu rất trắng, nóng đến mức tóc mái hơi ướt, nhưng lại làm cho đôi mắt xám càng rõ ràng hơn, khi không nói chuyện trông giống như thủy tinh dễ vỡ, vừa nói chuyện lại giống như thủy tinh bị nung nóng sắp nổ tung.
"Cậu hiểu cái gì! Kiến trúc ở Phi Thành hầu như toàn một màu trắng, cái nào cái nấy giống như copy
-paste ra, sống mười sáu năm ở đó làm tôi bị mù màu luôn rồi."
"Lần này tôi nhất định phải đến trang viên Lê Minh xem thử, dù mưa gió bão bùng cũng không cản được tôi."
Du Phùng ngước mắt nhìn bầu trời xanh đến lạ thường, không một áng mây: "Vậy lột da vì nắng có cản được cậu không?"
"Không cản được!"
Điều khiến Ngôn Dương thất vọng là, khu trung tâm thành phố Cass không khác gì kiến trúc màu trắng của Phi Thành, khi xuống xe, cậu còn tưởng mình đã về nhà.
Tòa nhà văn phòng của Sở cảnh sát Cass cũng màu trắng, ba người bước vào, báo tên ở quầy tiếp tân, được chỉ đường lên văn phòng cục trưởng ở tầng cao nhất.
Cục trưởng tóc đã bạc trắng, thấy bọn họ đến thì vội vàng chào đón. Ngôn Dương nhìn thấy đỉnh đầu ông ta trơn bóng, chắc là sắp nghỉ hưu rồi.
"Các cháu đến rồi, đi đường xa mùa hè chắc là rất nắng, mau ngồi đi mau ngồi đi."
"Thành phố Cass ấy à, cũng chỉ nóng mấy hôm nay thôi, sẽ nhanh chóng xuống hai mươi độ. Lúc đó có thể đi dạo thoải mái, có rất nhiều nơi thú vị."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!