Chương 30: Thay Thế

"Tôi… có thể… lại gần hơn một chút không?"

Tay Lê Chỉ vốn đang đặt trên ghế sofa, bỗng nhiên bị một luồng hơi ấm phủ lên.

Cậu lập tức nhận ra đó là gì.

Đó là tay của Du Phùng. Trong lòng Lê Chỉ rất ngạc nhiên, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Cảm giác ấm áp ấy gần như nóng rát, máu của Du Phùng như bị rượu mạnh đốt sôi. Đầu ngón tay hắn dùng chút lực, muốn luồn vào lòng bàn tay Lê Chỉ.

Khuôn mặt Du Phùng trước mặt vẫn mang nụ cười giễu cợt như thường lệ, nhưng trong đôi mắt đen kia có chút cảm xúc cậu không hiểu đang cuộn trào.

Giống như…. vui sướng? Lê Chỉ không hiểu tại sao việc Quạ Đen tái phạm tội lại khiến Du Phùng vui mừng đến mức này. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, cái tên vốn đã tai tiếng lại càng bị người ta giẫm đạp thêm vài lần, có người chết, cảnh sát Du Phùng vậy mà lại ở đây hân hoan.

Đầu ngón tay Du Phùng vẫn kiên trì không buông, Lê Chỉ chỉ cứng đờ một lúc rồi thỏa hiệp, cậu khẽ nâng tay lên, giữa lòng bàn tay và ghế sofa, chừa ra một khe hở nhỏ, đủ cho đầu ngón tay Du Phùng đang mơ hồ luồn vào trong.

Du Phùng vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay cậu, rất nhẹ, rất chậm. Đầu ngón tay hắn mang theo một ý ám thị mạnh mẽ, rải lên vùng da nhỏ bé trên lòng bàn tay Lê Chỉ một chuỗi cảm giác tê dại.

Lê Chỉ không chịu nổi mà co quắp ngón tay.

Ánh đèn xanh tím chiếu xuống, dung nhập cậu và Du Phùng vào giữa những nam nam nữ nữ đang say mê.

Hành động của Du Phùng rất kín đáo, bề ngoài trông hai người vẫn đang trò chuyện như vừa rồi, nhưng trong bóng tối dưới bàn, tay Du Phùng lại mò mẫm tìm thấy kẽ ngón tay Lê Chỉ, ngón tay mang theo lực đạo không thể cưỡng lại xen vào, nắm chặt thành mười ngón đan xen.

Lê Chỉ không biết bây giờ Du Phùng còn tỉnh táo hay không, nhưng cậu cảm thấy mình giống như đang say, ý thức như bị ngâm trong nước ấm, mặc cho Du Phùng tùy ý đùa bỡn.

Có lẽ là ánh đèn mê hoặc, có lẽ là rượu làm cho đầu óc cậu choáng váng, Lê Chỉ bỗng cảm thấy mình có một loại khát khao rất xa lạ, như hơi men trên người Du Phùng theo điệu nhạc trôi nổi, cũng hun đốt cả đầu óc cậu.

Tay Du Phùng mò mẫm lên trên, lưu luyến qua xương cổ tay nhô ra của Lê Chỉ, rồi cởi khuy măng sét, nhẹ nhàng luồn vào trong tay áo sơ mi, một tay vòng quanh cánh tay nhỏ gầy trắng bệch luồn sâu vào trong.

Động tác Du Phùng làm rất lơ đãng, mắt nhìn chằm chằm Lê Chỉ, không bỏ sót bất kỳ phản ứng nhỏ nào của cậu.

Hiếm khi Lê Chỉ cảm thấy lúng túng, ngày thường cậu quen đặt mình vào vị trí người quan sát, nhưng lúc này, sự bình tĩnh và lý trí của cậu lại tách ra, lạnh nhạt nhìn sự bối rối của mình.

Chịu đựng ánh mắt của Du Phùng, cậu theo bản năng muốn rụt lại, nhưng gáy lại bị Du Phùng đưa tay giữ chặt.

Nụ hôn lạnh lẽo, mang theo men rượu, cứ thế rơi xuống vụn vặt, rơi lên xương mày Lê Chỉ, cậu ngoan ngoãn khép hờ mắt.

"Đừng ở đây…"

Cậu không từ chối Du Phùng, chỉ là không muốn bị lộ ra trước nhiều ánh mắt như vậy.

Một nụ hôn khác rơi xuống, đó là câu trả lời của Du Phùng. Nụ hôn này rất đặc biệt, lần này rơi trên mí mắt mỏng manh của Lê Chỉ, lực rất nhẹ, nhưng Lê Chỉ lại có thể cảm nhận được từ khoảnh khắc dừng lại ngắn ngủi đó, Du Phùng đang run rẩy, giữa những tiếng ồn ào náo nhiệt, người này lại cẩn thận và dịu dàng hết mực.

Lê Chỉ gần như chết đuối trong tình ý khó hiểu này, cậu buông thả cảm xúc và lý trí của mình lệch lạc.

Đợi đến khi nụ hôn trang trọng ấy rời đi, Lê Chỉ mở mắt nhìn Du Phùng, cảm giác mê loạn trong đáy mắt chứng tỏ Du Phùng thực sự đã say rồi.

Thật kỳ lạ. Rõ ràng âm nhạc ồn ào như vậy, nhưng tiếng tim đập dường như còn ồn ào hơn cả tiếng trống. Lê Chỉ vừa vui vừa phiền.

Giữa những hơi thở và nụ hôn đan xen, giọng Du Phùng thì thầm nhẹ nhàng, nỉ non, "Em… chạy nhanh quá, không chịu đợi anh…"

Tiếng ầm ầm vang lên, nghiền nát đầu óc cậu.

Một câu nói như nước đá dội lên từng dây thần kinh trong đầu Lê Chỉ. Những mê loạn đó tan biến trong nháy mắt, buộc lý trí phải trở lại.

Những dịu dàng hiếm hoi này không phải dành cho cậu.

Mà Du Phùng thì vẫn chưa tỉnh táo, lại ôm lấy Lê Chỉ đã hoàn toàn cứng đờ, hắn đặt cằm lên vai Lê Chỉ, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cậu, "Tại sao em không đợi anh…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!