Lần đầu tiên Lê Chỉ gặp Raman là hai năm trước, khi cậu vừa đến thành phố Cass.
Lần đầu gặp mặt, Raman vẫn mang dáng vẻ của một học giả miệt mài nghiên cứu, mãi đến sau này, vì một số chuyện mà dần trở nên kỳ lạ.
Ánh mắt Raman nhìn Lê Chỉ ngày càng si mê, những lúc không có công việc hay bài giảng cũng gửi tin nhắn cho Lê Chỉ. Nội dung tin nhắn toàn những lời nói khó hiểu. Lê Chỉ chưa từng để ý đến.
Việc thuận lợi lấy được bằng cấp và vào làm việc tại Sở Cảnh sát Cass là điều Lê Chỉ không ngờ tới.
Theo sự mở rộng không ngừng của thành phố Cass, một vùng ngoại ô rộng lớn đã được đưa vào quy hoạch đô thị, lực lượng cảnh sát của thành phố Cass vốn đã eo hẹp nay lại càng căng thẳng hơn. Vì vậy, trong nửa năm gần đây, sở cảnh sát đã bổ sung rất nhiều nhân sự mới, nhưng hầu hết đều chỉ là cảnh sát bình thường.
Còn Lê Chỉ, với tư cách là một chuyên viên phân tích tâm lý tội phạm, trông có vẻ hơi nổi bật.
Do đó, trước khi cậu chính thức xuất hiện tại sở cảnh sát, nghề nghiệp đặc biệt này đã thu hút không ít sự chú ý.
Lê Chỉ vẫn nhớ như in cảnh tượng ngày đầu tiên đến sở cảnh sát —
"Đây là sinh viên ưu tú mới đến của cục chúng ta, Lê Chỉ." Cục trưởng Cao vỗ vai cậu, nói với mọi người.
"Học viên cao học của Đại học Cass, đã có chút danh tiếng khi còn đi học."
Giọng điệu của Cục trưởng Cao khi giới thiệu cậu mang theo một chút tự hào nho nhỏ, như thể những thành tích đó là của ông ta vậy.
"Sau này cậu ấy sẽ phụ trách công việc phân tích tâm lý tội phạm tại cục."
Cục trưởng Cao nghiêng đầu, ra hiệu cho Đội trưởng đội Hình sự – Vưu Thụ ở bên phải: "Lê Chỉ sẽ vào thẳng đội Hình sự, cậu dẫn dắt cậu ấy nhé."
Vưu Thụ gật đầu: "Vâng."
Còn về phần Du Phùng, lần đầu gặp mặt, Lê Chỉ thậm chí còn không nhìn rõ mặt hắn.
Cậu chỉ mơ hồ nhớ rằng, giữa một đám cảnh sát mặc đồng phục chỉnh tề, có một kẻ dị biệt không mặc đồng phục, đội mũ trùm đầu màu đen, chán nản nằm bò ra bàn họp, tỏ vẻ mình hoàn toàn không hứng thú với buổi giới thiệu tân binh mang tính thủ tục này.
Khuôn mặt bị che khuất dưới bóng của chiếc mũ, nhưng khi nghe thấy lĩnh vực phụ trách của Lê Chỉ, dường như hắn có vô tình liếc nhìn về phía Lê Chỉ.
Lúc đó, Lê Chỉ cũng đang quan sát bóng đen này, cái liếc mắt kín đáo của Du Phùng đã bị Lê Chỉ bắt gặp —
Ánh mắt chạm nhau rồi lập tức rời đi.
Trong phòng họp ồn ào, khoảnh khắc ánh mắt bọn họ chạm nhau cực kỳ ngắn ngủi, hòa lẫn với lời giới thiệu và tiếng vỗ tay, giống như gợn sóng do hòn đá ném xuống biển, thoáng chốc đã bị những con sóng lớn hơn nuốt chửng như chưa từng xuất hiện.
Cảnh tượng ngắn ngủi này khiến Lê Chỉ có cảm giác thật kỳ lạ, rất khó tả, kỳ lạ đến mức nó đã trở thành một hình ảnh ám ảnh, cứ thỉnh thoảng nó lại hiện lên trong đầu cậu mà không thể kiểm soát được.
Cậu mới vào làm việc tại Sở Cảnh sát Cass được một tháng thì chuyện đó đã xảy ra.
Bây giờ nghĩ lại, thì ra màn mở đầu của trò chơi không phải bắt đầu ở trang viên Lê Minh, mà từ một tháng trước bọn họ đã bước vào cái bẫy của Quạ Đen.
Lê Chỉ nhớ buổi sáng ngày xảy ra chuyện, trời sáng rất sớm, nhưng cả tòa chung cư vẫn chưa tỉnh giấc. Tiếng ô tô gầm rú từ xa vọng lại qua rèm cửa, giống như một tiếng thở dài mơ hồ. Còn cậu thì nằm trên giường, bị giam cầm trong những cơn ác mộng cứ lặp đi lặp lại —
Vẫn là giàn nho đó, bên dưới vẫn ngồi cùng một người.
Ánh nắng ấm áp buổi trưa được những tán lá nho dày đặc lọc xuống thành những đốm sáng loang lỗ trên mặt đất, người đó ngồi trên ghế đá quay lưng về phía cậu, bóng dáng mờ ảo không phân biệt được là nam hay nữ.
Dù gọi bao nhiêu lần thì người đó cũng chỉ cho cậu một bóng lưng bất động.
Cậu cảm thấy tủi thân vì sự thờ ơ của người đó, càng gọi to hơn, dốc hết sức mà gọi.
Hết lần này đến lần khác.
Cho đến khi cậu tỉnh dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!