Chương 25: Tiếng Súng

Vưu Thụ xuống xe rồi vội vã bước qua cổng lớn, kịp lúc chặn được thang máy sắp đóng cửa.

Trong thang máy ngoài anh ta ra chỉ có một y tá mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang, và một xác chết.

"Cái này là đưa xuống nhà xác sao?" Vưu Thụ hỏi.

Cô y tá kỳ quái nhìn anh ta rồi gật đầu.

Thang máy này phải đi xuống, anh ta lại phải đợi thêm một lúc nữa.

Xác chết nằm yên lặng, không biết nên gọi là người hay là vật, tóm lại là không có sự sống, được phủ bằng khăn trải giường màu trắng.

Bất chợt, Vưu Thụ không kiềm chế được mà hỏi: "Chết như thế nào?"

"Ung thư phổi." Y tá trả lời, giọng nói có chút trầm đục vì bị khẩu trang che kín.

"Ting –"

Đã đến tầng hầm.

Vưu Thụ nhìn y tá đẩy xác chết ra khỏi thang máy, đẩy về phía cánh cửa trắng hai cánh, hai chữ màu xanh lục sáng lên hết sức vô tình.

"Nếu có một ngày mẹ được nhìn thấy con thành đạt, vậy là đã mãn nguyện rồi."

"Tiếc là mẹ không đợi được đến ngày đó…"

Vưu Thụ bừng tỉnh, cảnh tượng vừa thấy trong thang máy vẫn còn chiếm giữ tâm trí anh ta, anh ta lập tức thu hồi suy nghĩ, nhìn về phía giường bệnh trước mặt.

"Mẹ vừa nói gì?"

"Con xem con kìa, lớn rồi mà vẫn hay mất tập trung như vậy. Hồi đi học cũng vậy, mẹ nói nếu con có một nửa thông minh như thằng bé Du Phùng thì con không cần nghe giáo viên giảng bài cũng được…"

Thấy mẹ mình lại sắp bắt đầu lẩm bẩm lôi chuyện cũ ra, Vưu Thụ vội vội vàng vàng cản lại: "Mẹ…"

"À đúng rồi dạo này thằng bé thế nào? Lần trước nó đến thăm mẹ, mẹ thấy nó gầy đi rất nhiều…"

Vưu Thụ lại nhớ đến ánh mắt lạnh lùng khinh miệt của Du Phùng, đột nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi, "…Khỏe lắm."

Kể từ lần cãi nhau không vui vẻ đó, Du Phùng và anh ta không còn nói chuyện riêng nữa, chỉ còn lại những trao đổi công việc cần thiết, ngay cả khi tình cờ gặp nhau ở hành lang căn hộ, Du Phùng cũng tự động bỏ anh ta ra khỏi tầm mắt.

Tiếng gõ cửa vang lên, bác sĩ đứng ở cửa phòng bệnh nhìn vào, "Người nhà bệnh nhân à? Phiền ra ngoài một chút."

Một dự cảm chẳng lành ập đến, Vưu Thụ đứng dậy, trong lòng có chút sợ hãi bước ra khỏi phòng bệnh.

"Tế bào ung thư của mẹ anh đã di căn đến toàn bộ lá phổi rồi, hãy chuẩn bị tâm lý trước đi." Giọng bác sĩ rất nhỏ.

Quả nhiên là vậy. Vừa nãy khi Lê Chỉ nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của mẹ Vưu Thụ, cậu đã biết rằng bà không còn sống được bao lâu nữa.

Vưu Thụ chầm chậm quay đầu lại, cửa phòng bệnh không đóng hoàn toàn mà hé ra một khe hở nhỏ, bên trong hắt ra chút ánh sáng, bao phủ người phụ nữ có khuôn mặt bệnh tật trên giường bệnh.

Anh ta lại nhớ đến xác chết trong thang máy.

Cảm giác đau buồn trong đám tang như xuyên qua không gian và thời gian đến trước thời hạn, chiếm lấy tâm trí anh ta.

Cổ tay truyền đến rung động, lại là thông báo cuộc gọi đến trên thiết bị cá nhân, Vưu Thụ liếc nhìn tên người liên lạc, nhanh chóng bước đến cầu thang vắng người rồi mới nhấn nút nghe.

"Cục trưởng Cao. Có chuyện gì vậy ạ?"

"Tôi đã gửi cho cậu một tệp tài liệu. Nếu lần này làm tốt, sau này nhất định sẽ được lãnh đạo ghi nhận, đây là cơ hội tốt đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!