Chương 21: Bí Ẩn

"Là gì vậy?" Dù thật hay giả, Lê Chỉ đều cảm thấy dáng vẻ này của Du Phùng rất kỳ lạ.

Nhìn kỹ, khi Du Phùng không có biểu cảm gì, có thể thấy rõ khuôn mặt điển trai lạnh lùng vốn có, nhưng phần lớn thời gian hắn luôn cong khóe miệng, thậm chí lúc cười tươi hơn còn lộ ra hai chiếc răng nanh nhọn, vô cớ phá vỡ cảm giác xa cách trời sinh đó.

"Nguyện vọng chưa hoàn thành là gì?" Lê Chỉ rất tò mò, nhưng Du Phùng chỉ im lặng một hồi lâu mà không trả lời, hắn lại lặp lại câu nói kia một lần nữa.

"Tôi không nhớ."

Câu trả lời này thật khiến người ta nản lòng.

"Tôi thật sự không nhớ." Du Phùng thấy ánh mắt Lê Chỉ thoáng chốc trở nên trống rỗng, cảm thấy rất thú vị, "Chỉ mơ hồ cảm thấy, có một việc nhất định phải hoàn thành."

"Tôi nói thật. Không lừa cậu mà."

Hai người nhìn nhau, trong mắt Du Phùng có sự chân thành khó phân thật giả, lực chú ý của Lê Chỉ nhất thời bị thu hút.

Cậu làm như đang chăm chú lắng nghe, nhưng ánh mắt lại âm thầm phác họa đường nét khuôn mặt và đôi mắt của Du Phùng, đôi đồng tử đen láy sâu thẳm kia đã vô thức kéo Lê Chỉ ra khỏi cảm giác về thời gian.

"… Cậu vẫn đang nghe chứ?"

Lê Chỉ như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, lúc này mới phát hiện vừa rồi mình lại mất tập trung.

"Là cậu đã bảo tôi trả lời nghiêm túc, tôi đã trả lời rất nghiêm túc rồi, vậy mà cậu lại không nghe."

Thật hiếm khi thấy Lê Chỉ bối rối, không biết nên che giấu vẻ thất thố vừa rồi của mình như thế nào.

"Xin lỗi. Tôi…. Có lẽ… tối qua tôi ngủ không ngon."

Thật là một cái cớ vụng về. Lê Chỉ lập tức cảm thấy thật hối hận.

Du Phùng ngược lại cười ha hả, "Bây giờ cậu giống người hơn rồi."

"Giống người?" Lê Chỉ không hiểu ý của Du Phùng.

"Đúng vậy, giống con người. Ban đầu cậu giống hệt thằng bé quản gia kia, tuy cũng biết nói biết cười, nhưng luôn có cảm giác như một cái máy." Du Phùng vô thức dùng ngón tay gõ nhẹ lên một lá bài Tarot, là lá bài Tháp, "Nhưng bây giờ tôi tin cậu là người rồi."

"Tôi vốn dĩ là người mà." Lê Chỉ không lên tiếng, chỉ thầm phản bác trong lòng.

Nhìn khuôn mặt tươi cười đáng ghét trước mắt, Lê Chỉ luôn cảm thấy có chút quen thuộc.

Sự việc phát triển đến bây giờ, thân phận của một số người đã dần lộ diện. Chỉ còn Tây Trì và Nhạc Nhan, cùng với… thân phận của chính bản thân Lê Chỉ vẫn chưa có manh mối. Lê Chỉ luôn cảm thấy trước khi mất trí nhớ mình hẳn cũng quen biết với Du Phùng.

"Cậu có ấn tượng gì về tôi không?" Trí nhớ của Lê Chỉ vẫn còn nhiều thiếu sót, nên muốn xem Du Phùng có manh mối gì hữu ích không.

Du Phùng nghe vậy thì nhìn về phía Lê Chỉ, nhưng ánh mắt chỉ lướt qua khuôn mặt cậu rồi lại rời đi.

"Hiện tại thì chưa."

Từ thái độ qua loa của hắn, không hiểu sao Lê Chỉ cảm nhận được có chút không tự nhiên.

"Đi xem hai người còn lại thế nào đi?" Du Phùng nói.

Lê Chỉ gật đầu, cậu mang theo nghi vấn về thân phận của mình đi theo sau Du Phùng, hai người lần lượt rời khỏi phòng khách.

Bọn họ đi lên cầu thang đến tầng ba, cả trang viên vẫn như đang chìm trong giấc ngủ.

"Cốc cốc."

Du Phùng giơ tay gõ nhẹ hai tiếng vào cánh cửa rồi đứng chờ bên cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!