Chương 16: Mổ Xẻ

Không biết Quạ Đen có chấp niệm đặc biệt gì với phòng sách hay không, nhưng nơi này quả thực là nơi thường xuyên xảy ra chuyện nhất.

Khoảnh khắc cánh cửa gỗ nặng nề được đẩy ra, dấu vết trên tấm thảm phòng sách hiện ra rõ ràng.

"So với chỗ này, vết máu ở hành lang đúng là khiêm tốn quá." Du Phùng cúi đầu nhìn vết máu kéo dài thành hình.

Lê Chỉ thầm nghĩ đúng là quá khiêm tốn, cứ như sợ máu không đủ rải, trên đường làm dấu hiệu cố ý tiết kiệm vậy.

Có lẽ vì trời còn sớm, chưa đến giờ cậu bé quản gia dọn dẹp hiện trường.

Vết máu kéo dài đó cứ tiếp tục, kéo đến cạnh tường sách, đột ngột trở nên hỗn loạn —

Trên giấy dán tường màu vàng nhạt có vô số dấu tay dính máu, tập trung ở mép giá sách, trông rất dữ tợn.

"Ông ta bị kéo xuống tầng hầm rồi." Lê Chỉ nhớ vị trí lối vào đó.

Du Phùng gật đầu: "Và đã tỉnh lại một lần lúc đến chỗ lối vào này."

Những dấu ngón tay lộn xộn cho thấy nơi đây đã từng xảy ra một trận giãy giụa kịch liệt.

Lưng Vưu Thụ đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, anh ta đứng đực ra bên cạnh, rõ ràng là vẻ mặt thiếu thông tin: "Tầng hầm?"

"Đúng vậy, tầng hầm. Bên trong có nhà xác." Du Phùng sờ những dấu ngón tay nặng nhẹ khác nhau, "Chúng ta sau này chắc sẽ nằm ngay ngắn trong đó."

"Sẵn sàng chưa? Đưa anh đi tham quan trước nơi an nghỉ ngàn thu của mình."

Vưu Thụ: "…"

Lê Chỉ không biết Du Phùng sẽ còn nói đùa kiểu này đến bao giờ, nhưng vẫn chiều theo ý hắn, đưa tay xoay cây bút lông vũ trên bàn, sau vài vòng, lối vào tối om lại lặng lẽ xuất hiện trên bức tường màu vàng nhạt.

Mùi máu tanh lặng lẽ nồng nặc hơn, là mùi máu tươi.

Bóng tối dưới lòng đất ẩn chứa một luồng khí u ám, sâu hun hút như hôm qua.

Một tiếng hét thảm thiết vang lên từ dưới lòng đất, không gần lắm, nhưng vẫn nghe ra được âm thanh chói tai không giống tiếng người.

Lê Chỉ thầm rùng mình, có chuyện gì đó đang xảy ra.

"Xuống xem sao." Du Phùng nói.

Ba người men theo bậc thang xuống tầng hầm, ngọn nến leo lắt trên tường khiến Lê Chỉ lại nhớ đến trận ẩu đả ở đây trước đó.

Vết máu đến đây đã không còn đứt đoạn nữa, bọn họ chỉ cần men theo vết máu mà đi là được.

"Lê Chỉ!"

Vưu Thụ ở phía sau đột nhiên hét lên.

"Bên phải!"

Lê Chỉ theo bản năng quay đầu sang bên phải, một chiếc mỏ nhọn hoắt phóng đại trước mắt, mổ thẳng vào mắt phải của cậu.

Cậu nhanh chóng nghiêng người né tránh.

Nhưng lại không thể tránh khỏi mùi hôi thối kinh tởm đó, cảm giác buồn nôn xộc thẳng lên não.

"Cái quái gì thế này?" Vưu Thụ chạy đến, đá văng con quái vật đó ra xa ba mét.

Là con vật lai giữa rắn và cú mèo mà Lê Chỉ đã từng gặp trong lồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!