Trải qua biến cố lần này, tôi không dám tự tiện tham gia tiệc rượu nữa.
Thế mới biết mình vô dụng đến tận cỡ này đây.
Nếu nói đến âm mưu thương trường, thủ đoạn làm ăn của Dữ Tương bản thân tôi đã được lĩnh giáo, sao có thể là đối thủ của anh ta chứ, chỉ có thể dựa dẫm vào mấy chục năm kinh nghiệm của ba, may ra ép được anh ta khoảng ba phần.
Trốn tránh ở nhà rầu rĩ mãi một tháng, phát hiện sắc mặt ông già càng lúc càng khó coi, sụt cân nghiêm trọng. Tôi biết do chuyện công ty không thuận lợi rồi, mà lại không thể giúp gì được.
Tự nhìn vào gương, người trong gương trên trán lồ lộ một vết sẹo kệch cỡm, mặt mũi uể oải, không còn lấy một chút thần thái vui vẻ của trước kia.
Thế nên ba nói với tôi, "Cứ nghệch ra ở nhà mãi cũng vô ích. Con đi hoàn thành nốt chương trình học đi."
Tôi biết Hoàng thị giờ đang nguy cơ chất chồng, cổ phiếu tuy rằng ba đã rất chống đỡ, nhưng vẫn cứ như một tổ kiến trên bờ cát thôi, không ngừng rồi lại không ngừng phải chịu những trận ồ ập do sóng biển đánh tới.
Đã có nhiều danh môn thế gia, hiển hách dương dương tự đắc suốt cả trăm năm, vẫn bị diệt vong trở tay không kịp.
Nếu đã không có sức chiến đấu, thì tận lực đừng gây phiền toái là tốt rồi.
Tôi gom hành lý, trở lại Harvard học nốt năm cuối chuyên ngành kinh tế của tôi.
Vẫn những sinh viên nhà giàu, quần áo thời trang hàng hiệu, túi lúc nào cũng rủng roẻng là tiền.
Tụ vạ với lũ bạn, mà lại không còn nhiệt huyết phong độ ngút trời được như trước nữa.
Bạn tôi bảo, "Này Sinh Sinh, nghỉ cả một kỳ dài xong, cậu thay đổi nhiều lắm đấy."
Tôi cười, "Nói thay đổi, chẳng thà nói trưởng thành còn hơn."
"Chúc mừng chúc mừng, trăm phần trăm trải qua đại sự gì nên mới được khí chất chín chắn trầm ổn đến thế. Ngày xưa điểm hơn người của cậu rất là nhiều, nhưng mà rất biểu hiện ra ngoài, giờ thì thêm thành thục, càng phát ra duyên ngầm hơn đấy."
Tôi có thể nói được gì chứ? Điều duy nhất có thể làm chính là cười khổ.
Gượng gạo cười nhận lấy lời nịnh nọt của họ, "Quá khen rồi, về sau các cậu cũng trưởng thành cơ mà, có gì để mà hâm mộ?"
Câu này là nói thật tâm.
Họ nào có thể biết tôi đã dùng tâm tình ra sao nói ra được lời này?
Làm mới chả ăn, có lo bao nhiêu cũng chỉ là vô dụng, không màng để ý đến những việc ngoài việc học nữa.
Loáng thoáng biết bên ngoài gió thổi hạc kêu[1], gió mây biến ảo[2], giới kinh tế tài chính thì cứ thăng trầm liên tục, hạ rồi lại lên luân phiên không ngừng.
Sự biến đối của thế giới, thực làm cho lòng người thấy kinh.
Ngày nào cũng nhận được điện thoại của mẹ, nói mãi, cuối cùng vẫn chốt lại bằng vài ba câu dặn dò.
Tôi kiên nhẫn lắng nghe, đợi đến buồn ngủ rồi, mới cúp điện thoại.
Ngày hôm đó, điện thoại lại reo, tới khi nghe thì thoáng bị ngỡ ngàng.
Thế mà lại là ông già nhà tôi.
"Sinh Sinh, con về đây đi." Có vẻ như ba rất mệt mỏi, giọng nói đậm đặc sự nua già.
Tim trĩu hẳn xuống.
Cảm giác không đặt tên nổi, phủ chụp toàn thân.
Tôi chỉ ngắn gọn đáp, "Vâng, con về ngay."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!