Chương 7: (Vô Đề)

Thứ có thể tán thưởng duy nhất là sân bay Hồng Kông quả lớn thật, chuyến bay nhiều vô số kể.

Tôi trực tiếp mua một vé có thể bay về Pháp nhanh nhất.

Trong thời gian chờ máy bay còn sợ hãi tự nhiên bị bắt gặp Dữ Tương. Hiện tại thật sự sợ gặp phải người này, ngay cả Hồng Kông nơi người ấy lớn lên, tựa hồ cũng trở nên âm trầm, khủng khiếp.

Qua việc này, tôi mới đứng đắn hiểu được, ngoài trời còn có trời, người giỏi còn có kẻ giỏi hơn.

Ngày xưa ba dạy dỗ, ba nói tôi tự đại lại khoái ghẹo đùa người, hoá ra đó lại chính là những lời cảnh cáo.

Máy bay đáp, cũng không gọi điện kêu lái xe đến đón, chỉ tự vẫy vội một chiếc taxi, nói địa chỉ nhà mình.

Từ xa trông thấy ngôi nhà thân thương, cơ thể lạnh như băng mới ấm áp lên được một chút.

Thấy có xe trờ đến, cô giúp việc vội bật ô che nắng đi ra mở cổng, lưu loát dùng tiếng Anh ân cần thăm hỏi tôi.

Lúc này mới cảm giác mình được về nhà.

Thở phào ~

Vào cổng, vài người giúp việc đi lên hỏi han tôi, đỡ valy cho tôi.

Dù sao cũng là người Hoa, tuy đang ở Pháp, mẹ vẫn cứ bám dính lấy cái bàn mạt chược, vừa nhác thấy tôi bước vào, lấy làm lạ hỏi, "Sao về mà không báo một tiếng hả con?" Ngay cả mạt chược cũng buông hết, đứng lên ôm tôi.

"Mẹ à…" Tôi gọi một cách tội nghiệp, tất cả uất ức ứ lên cổ họng, nhưng đại sảnh còn mấy bác nhà giàu đang ngồi cạnh bàn mạt chược chờ mẹ tôi, đành phải nhịn xuống.

Thì ra tôi vẫn chưa lớn nổi, đúng là con trai độc nhất được nuông chiều từ bé mà.

"Ôi ôi! Sinh Sinh, mặt bị sao thế này?" Bà mẹ luôn để tôi làm nũng, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy trán tôi, tức khắc hét váng, khẩn trương vạn phần vuốt ve khuôn mặt tôi.

Ngón tay đầy đặn được chăm dưỡng cầu kỳ, thật cẩn thận lại ẩn chứa đau lòng xoa xoa vết thương, nhất thời làm tôi ấm áp lên không ít.

Tốt nhất trên đời luôn luôn là ba mẹ mình, thật không sai.

Tôi bèn cười xoà, "Mẹ à, không có gì hết. Nhỏ xíu hà ~ Tóc che là khỏi thấy được luôn."

Kỳ thật vết sẹo cũng không phải nhỏ, cũng không thể che đi hoàn toàn, nhìn chung là một vết phá hỏng.

Tôi càng dỗ dành, nước mắt mẹ càng thêm chảy xuống, "Thế này làm sao cho được? Thằng bé này sao chẳng biết yêu quý chính mình gì cả, vừa ra ngoài làm việc gì mà lại thành ra thế này. Đều là tại ba cậu, đáp ứng cho cậu đi Hồng Kông làm gì không biết, yên ổn ở nhà có phải hơn không? Mẹ chăm chút tỉ mẩn cho cậu mười mấy năm nay không bị gì, thế mà hôm nay…"

Mẹ nói còn nhiều hơn cả nước mắt.

Tôi đâm ra dở khóc dở cười. Vốn phải là người được an ủi, giờ thì gác hết tâm tư lại để mà đi an ủi mẹ.

"Sinh Sinh về rồi đấy à?" Ba từ lầu hai đi xuống.

"Ba."

Ba đi tới trước mặt, nhíu mày, "Mình lại khóc cái gì? Con cái không thể nuông chiều quá, aish~ Con hư tại mẹ mà." Quay qua bắt gặp vết thương trên trán tôi, cũng không khỏi sửng sốt.

Ở trong điện thoại tôi chỉ tả qua loa, ông không nghĩ lại dữ tợn đến nỗi này.

Ba đau lòng nhìn tôi, ngoài miệng lại mắng, "Bảo con học hành tử tế lại không chịu học, cứ đòi đi Hồng Kông chơi cơ. Chả biết gây ra chuyện tốt xấu gì mà thành ra bộ dạng thế này." Lại giậm chân một cái, "Còn không mau về phòng tắm rửa đi? Trông người ngợm toàn mồ hôi kìa."

Haiz~ Ông già nhà tôi, lúc nào cũng phải ra vẻ cho người ta còn nghía.

Tôi đang ước gì thoát khỏi được khuôn mặt đẫm nước khóc sướt mướt của mẹ, bèn ngoan ngoãn lên lầu.

Mẹ lau nước mắt gọi người làm, "Vú Vương, chuẩn bị nước tắm cho cậu chủ!" Lại bắt đầu ca cẩm ầm ĩ với ba, "Đều tại mình hết đó! Mình nhìn thấy mặt Sinh Sinh chưa, sau này nó phải làm sao bây giờ? Nếu không phải do mình…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!