Chương 6: (Vô Đề)

Vội vàng khoác tạm chiếc áo khoác ngoài phủ lên bộ đồ ngủ, bước chân tôi như lửa đốt chạy nhanh trên đường lớn đến công ty Vinh thị.

Sợ có ai để ý đến sắc mặt tái nhợt của tôi, dọc chặng đường tôi cúi gằm mặt xuống đất.

Dữ Tương, em muốn anh ôm em, em muốn anh vỗ về em.

Em sợ lắm.

Văn phòng Dữ Tương đã được đổi, anh đã là chủ tịch Vinh thị rồi, đương nhiên sẽ làm việc trong phòng chủ tịch lớn nhất cao nhất trước kia của bác Vinh dùng.

Tôi ra khỏi thang máy, gật gật đầu với cô trợ lý bên bàn làm việc ngoài cửa, giả bộ trưng ra một nét mặt tươi cười, "Không cần báo cho chủ tịch, tôi muốn làm anh ấy bất ngờ."

Không hiểu do đâu lại thốt ra như thế, chính mình cũng có chút kinh hãi.

Chẳng lẽ ngay cả tôi cũng không tin Dữ Tương.

Cô gái chỉ khẽ cười thuận, chỉ chỉ vào cánh cửa trong góc.

Cánh cửa trong góc, là chỗ làm việc của Khiết Nhi, rồi mở thêm một cánh nữa, mới là tới phòng chủ tịch.

Không thấy Khiết Nhi, có lẽ đã vào bàn bạc công việc với Dữ Tương rồi.

Tôi định đẩy cửa đi vào, lại chẳng biết tại sao lại dừng lại.

Sững sờ một lát, cúi đầu nhìn đến máy nghe trộm đang nằm trong tay, cứ như quơ quào phải một khoảng trống rỗng, hoàn toàn không biết mình muốn làm cái gì. Thế rồi khẽ khàng hé cửa phòng chủ tịch ra, thấy ngay một gian phòng tiếp khách.

Tiếng của Dữ Tương từ trong truyền ra ngoài.

"Chuyện Dữ Đình bên kia, đã xử lý xong chưa?"

Khiết Nhi đáp, "Vâng xong hết rồi ạ."

"Còn cổ phần công ty của Hoàng gia?"

Tôi nghe được hai chữ "Hoàng gia", lập tức vểnh tai lên nghe ngóng.

"Cũng đã xong."

Dữ Tương im ắng một hồi, tựa hồ đang ký giấy tờ gì đó.

Tôi đứng ở ngoài cửa, tim đập đến nát nhàu.

Tôi không nên hoài nghi Dữ Tương. Anh thật là tốt như vậy mà, anh là người đầu tiên tôi yêu đến thế.

Khoảnh khắc này tôi tựa như bị ma quỷ dẫn lỗi, đắn đo liệu có tiếp tục nghĩ ngợi anh phản bội hay không. Tôi hẳn là phải lập tức mở cửa ùa vào trong vòng ôm của anh, chứ không phải đứng đực ở cửa mang tâm sự đáng chán ghét, định bụng thám thính ra điều gì đó chứng thực được mối nghi ngờ của tôi.

Tôi khẽ day môi, quyết định lựa chọn tin tưởng.

Chân còn chưa nhấc, tiếng Dữ Tương lại vang lên.

"Sinh Sinh rất mau sẽ hỏi đến tôi thứ ở trong phòng đấy. Thủ tiêu nó đi, đừng có sót lại dấu vết gì."

Như thể một tia sét trực tiếp giáng thẳng vào đầu, tiếng sấm rền rĩ dội xé vào màng tai.

Trong nháy mắt tôi vịn lên tay nắm cửa, không tài nào động đậy.

Mọi thứ đều rung chuyển, có một chốc tôi đã nghĩ bị động đất.

Khiết Nhi nói, "Chúc mừng chủ tịch, cuối cùng mọi chuyện đều đã được giải quyết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!