Chương 5: (Vô Đề)

"Tôi đến làm gì?" Dữ Đình gay gắt hỏi lại.

Hắn vỗ vỗ cái giường tôi đã tự mình sửa sang, cười lạnh tiếp, "Cậu cho rằng tôi và cậu đến đây để làm gì? Đương nhiên là nếm thử mùi vị tên lẳng lơ nhà cậu rồi." Hắn nghiến răng nghiến lợi đi về phía tôi.

Tôi sợ rúm người lại, vội vã tìm kiếm thứ vũ khí nào đó có thể bảo vệ mình.

Trời ơi, Dữ Tương anh đang ở đâu?

Ném mạnh khăn mặt ướt đang cầm trong tay vào mặt Dữ Đình, tạm thời ngăn trở tầm mắt hắn, tôi quay đầu bỏ chạy.

Ở kia có mấy thằng đô vật lưu manh, tất yếu tôi sẽ không dại dột mà chạy ra cửa.

Chỉ hy vọng có thể trốn vào nhà tắm đóng nhanh cửa lại, tranh thủ được ít ỏi thời gian kêu cứu.

Chỉ là, trời lại không theo ý tôi.

Đến khi bị ném lên chiếc giường mềm oặt, tôi chỉ có thể cười khổ.

Thì ra hôm nay nào phải ngày Hoàng đạo gì, mũi tên đã cắm phập vào tấm bia rồi còn đâu.

"Lăng loàn!" Từ trên cao Dữ Đình mạnh bạo tát xuống tôi một cái, tôi bị đánh đến văng cả sang một bên, lại lập tức bị hắn túm về.

"Mày nghĩ rằng tao và mày không biết Dữ Tương ngày nào cũng chạy sang phòng của mày ư?"

"Mày nghĩ rằng tao và mày không biết thằng nào đã hại tao ư?"

"Từ khi mày đến, chưa có ngày nào tao được yên ổn!"

"Cái loại đĩ thõa thấp hèn nhà mày!"

Hắn cứ một tát lại một tát đánh vào mặt tôi.

Mặt tôi sưng cả lên rồi, miệng đầy những máu, mắt lập lòe sao.

Bộ mặt Dữ Đình thực hung bạo, túm lấy áo ngủ của tôi.

"Dữ Tương có cái gì tốt hả? Hắn lên giường với mày chứ gì? Công phu của tao cũng không tệ đâu." Hắn banh rộng hai chân tôi, áp tới, "Tao cũng có thể làm cho mày sướng muốn chết."

Động tác của hắn rất thô bạo, quả thật xé rách tôi thành hai nửa.

Thân dưới gần như đau đến mất hết cảm giác.

Tôi gào thét giãy giụa, lại thành ra kéo những kẻ đáng sợ đang đứng xem kia tới.

"Không! Dữ Đình, anh đừng…" Tôi có trăm nghìn câu có thể uy hiếp hắn, đáng tiếc lại chẳng thể có khả năng thốt ra miệng.

Miệng của tôi bị lấp kín, rất nhiều tay sờ loạn trên người tôi.

Thân dưới trước sau đều không ngừng bị giày vò đau đớn.

Thô bạo.

Giữa cơn mê muội, cảm giác Dữ Đình rời ra khỏi bên trong tôi.

Kẻ xa lạ lập tức thay thế vị trí hắn, đâm vào.

Lỗ tai tôi ong ong từng sóng nhiễu va chạm dồn dập, không nghe ra bọn chúng nói chuyện với nhau cái gì.

Tôi biết bọn chúng đang cưỡng ***.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!