Chương 35: Pn2

(trích tuyển tập phiên ngoại Ghẹo Gió Đùa Trăng của Phong Lộng)

Mẹo

Văn phòng chủ tịch mới sửa sang cũng không đổi khác gì lắm so với hồi trước, song phong cách phòng lại đổi hẳn. Bàn làm việc kiểu châu Âu bị bê đi, thay vào đó là bàn dạng cổ điển thời Minh Thanh[1] với các đường cong uốn lượn, hương gỗ thơm mùi hoa lê nhàn nhạt len vào chóp mũi thư thái nhiều lắm.

Tôi thảy tập giấy tờ mong mỏng đã ký xong xuống mặt bàn, bỏ cả bút máy, ngả người ra sau.

Hít thật sâu một hơi không khí thanh lành vương đầy mùi hoa lê, phóng mắt qua nhìn cây quạt mực Tàu treo trên tường[2].

Mấy món đồ cổ cổ ba bốn trăm năm trước, như kiểu chén vàng, Hành thư[1], thoạt nhìn đúng là chả có gì đặc biệt đâu, nhưng đúng là càng xem mới càng thấy ý vị.

Cô nhóc Hồng Băng kia, công nhận mắt nhìn càng ngày càng chuẩn.

Tôi thảng buồn cười thầm nghĩ, nhỡ ngày nào cô không làm thư ký nữa, khéo cũng có thể làm một nhà thiết kế cũng nên.

"Ông chủ."

Quá là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến luôn mà~ Vừa nghĩ đến cô thôi là đã nghe thấy giọng cô ngay rồi.

Hồng Băng đẩy cửa vô, mặt mũi lúc nào cũng rạng rỡ, chân vừa bước vào đã liến thoắng, "Tin tốt anh ơi."

"Em có thai đứa thứ hai rồi à?"

"Khônggggggg." Cô lè lưỡi, "Đẻ con á, duy chỉ có lần này thôi, khổ bỏ xừ ý, làm sao tính thành tin tốt cho được?"

Tôi bèn hỏi, "Thế thì là gì?"

Cô phấn chấn nói luôn, "Đại thắng nhé, Ngôi Sao Ảo của Singapore chúng ta trúng thầu rồi."

"Ừ."

"Ông chủ~ Anh chỉ ừ có mỗi tiếng thế thôi à~" Chắc là phản ứng không đủ nhiệt liệt, cô ngó tôi, hình như bất mãn lắm, tay nắm thành đấm bày vẻ dữ tợn, "Ý nghĩa của đợt đấu thầu này to lắm đó."

"Ý nghĩa gì mà to?"

"Đương nhiên to chớ~" Hồng Băng chỉ ra điểm mấu chốt, "Công trình này Vinh thị đã dốc lực thực hiện, thế mà cuối cùng ký được hợp đồng lại là Hoàng thị chúng ta cơ."

Tôi bật cười.

Ôi cô nhóc, không hiểu sao lại gom góp đâu ra ý chí không ngơi nghỉ muốn phân cao thấp với Vinh thị cho bằng được thế này.

"Ông chủ, anh chỉ cười thôi à  ~" Cô xoa xoa tay, "Đại hỷ sự độ này không thể coi như bình thường được, em đi chuẩn bị tiệc rượu chúc mừng đây."

Tôi nhìn theo dáng dấp hoạt bát của cô, chỉ có thể cười khổ.

Thật không hiểu, người nào bên cạnh tôi, hình như ai nấy cũng đều quả quyết nhanh nhẹn, cứ người này lại còn trên tầm cả người kia.

Cùng với biết cách để quên đi, đều là nhờ trời sinh cả.

Cô gái này, hồi mới vào công ty hệt như con thiên nga dễ thương động lòng người, thế mà mới qua có vài năm đã hoành tráng lột xác thành một Võ Tắc Thiên[4] khác, hễ thốt câu nào ra, chủ tịch tôi đây chạy đến gãy lìa chân cũng đuổi chẳng kịp.

Tối đó, quả nhiên bị cô đốc thúc ăn mặc chỉn chu, bị kéo đi tham gia tiệc rượu chúc mừng.

Không thể không thán, khi mà tâm tình chuyên chế của Nữ vương thăng cao vùn vụt, năng lực làm việc của Hồng Băng cũng tỷ lệ thuận tăng theo y thế, tôi thật không hiểu cô có bao nhiêu tay, trong vòng một ngày đã có thể chỉ huy sắp xếp ra một buổi tiệc rượu cỡ nhỏ có thể nói là hoàn hảo nhường này.

"Bày trên bàn ăn dài là băng khắc hình tiên cá, là hàng em đặt đặc biệt, phải giục bên chế tác làm gấp đó, có đẹp không anh?"

"Đẹp lắm!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!