Đêm ba mươi âm, mặc nguyên một bộ chỉnh tề, lại còn nhận tiền lì xì của ba mẹ.
Lúc quay người đi, còn nhớ rõ, bà bác ở xa đến không biết tên là gì tự nhiên hỏi, "Sinh Sinh, khi nào thì đến phiên cháu tặng tiền lì xì cho chúng ta đây?"
Nguyên một câu như vậy, không phải là chưa từng nghĩ đến.
Thực một ngày đoàn tụ gia đình êm đẹp thế này làm cho chẳng nhận ra nổi cái giảo hoạt của đàn bà.
Ngồi trong phòng dỗi một lúc lâu, mới chợt nhớ ra, không hẳn một vì một phụ nữ dung tục như vậy mà khiến bản thân phát hỏa.
Chỉ là, hôm nay là đêm ba mươi.
Và chỉ là, Dữ Tương không có ở bên cạnh.
Nhớ thì vẫn cứ là nhớ, biết được làm sao. Tôi cầm phong tiền lì xì nặng trịch mà cẩn thận nhìn chằm chằm, nhìn đến tận khi cái sắc hồng phủ kín con ngươi làm chói hết cả mắt, lúc đấy mới biết nguyên lai mình đã rơi vào trong nỗi nhớ lùng bùng.
Đơn tư không bằng tương tư, tôi bỗng thấy muôn vàn khó chịu. Vừa bật ra ý lòng, điện thoại đường dài đã thông đến chỗ tôi, chủ tịch Vinh thị quả thực nhanh thật.
Dữ Tương mới nghe, đã nói với tôi, "Nếu như một ngày không gặp bằng cách ba thu thì hôm nay đã là thu thứ bao nhiêu rồi?"
Tôi chán nản, gượng cười hỏi lại, "Anh thật là cái gì cũng đoán được. Cũng tốt, để em thử xem thế nào. Tối hôm qua em nằm mơ một giấc mơ vô cùng kỳ quái, anh có đoán được em mơ cái gì không?"
Trong điện thoại trầm mặc một hồi, anh ấy ở đầu dây bên kia cười khẽ.
"Sinh Sinh, nếu trong lòng có lời muốn nói mà không thể nói ra, mọi lý do sẽ đều là mộng. Em muốn anh đoán mộng của em, hay là thật tâm của em?"
"Em làm gì có cái gì mà thật tâm mới chả không?" Tôi hừ một tiếng, cúp luôn điện thoại.
Tựa đầu bên cửa sổ, tôi ngắm nhìn vầng trăng sáng đang dần dần được treo cao hơn trên không trung.
Điện thoại lại vang, lại còn vang không ngừng nghỉ, làm cả phòng ong ong đau hết cả đầu, tôi không thể không nhấc máy.
Giọng Dữ Tương truyền đến, "Có muốn xem pháo hoa không?"
"Pháo hoa ở đâu ra?" Tôi gắt gỏng với anh.
Đây đâu phải là Trung Quốc cơ chứ, năm mới của người Pháp là ngày đầu tiên của lịch dương, đâu phải đêm ba mươi âm?
Anh vẫn tiếp tục nói, "Chỗ anh trước của sổ rộn ràng vô cùng, cứ một cái lại một cái, bùng lên với nhau, quả thật vô cùng rực rỡ."
Tôi vừa định hừ lạnh lại nghe tiếng anh cúi đầu ôn tồn, "Sinh Sinh, nếu em ở đây, chắc chắn sẽ rất vui mà xem."
Cái giọng tri kỷ mềm mại như thế làm tiếng hừ lạnh của tôi đành phải dừng ở yết hầu, cuối cùng là bị nuốt xuống.
Tôi chỉ có thể cười khổ, "Anh thật có ý tốt."
"Có đi thì phải có lại." Thế nhưng anh lại lập tức yêu cầu, "Thành thật trả lời anh một việc."
Anh hỏi tôi, "Em đang nhớ anh sao?"
"Làm gì có."
"Muốn anh đến không?"
Tôi giật mình, "Đến đâu cơ?"
"Còn đâu nữa?"
Lòng tôi khẽ động, liền quăng tai nghe sang một bên, vội vàng chạy ra mở toang cửa. Ngoài cửa trống rỗng không có ai, tôi như bị một chậu nước lạnh đổ xuống đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!