Thời gian vội vã qua đi.
Bởi cuộc sống trác táng trong quá khứ mà không có ai đề cập đến việc hôn nhân với tôi, cho dù ngẫu nhiên ham phú quý cũng chẳng thể chấp nhận gả con gái cho một tên đồng tính luyến ái, đồng thời cũng bị ba tôi nhắc khéo, đành phải thu hết ý định về.
Tôi tiếp tục qua loa ký giấy tờ, không ngừng tự hỏi, người rốt cuộc vì điều gì mà sống?
Có lẽ do lòng tham của tôi thôi, tôi đã có rất nhiều rồi. Có thứ tùy tiện cũng đạt được, hoặc có khi lại là mục tiêu người người cả đời theo đuổi.
Mà, như Hồng Băng nói, tôi không hạnh phúc.
Hồng Băng lại tìm được người mới, hơn nữa lại kết hôn chớp nhoáng, như thể là bắt lấy mọi cơ hội để nắm nhanh lấy hạnh phúc trong tay. Tôi tham dự hôn lễ của cô, trộm mắt phóng đến anh chàng chú rể, bộ dạng rất thành đạt, xứng đôi với Hồng Băng.
Tôi không thích đứng nhiều người quá, bèn ỷ vào thân phận ông chủ của cô dâu, đi vào phòng của cô dâu, thấy Hồng Băng đang cuống quýt kiểm tra trang điểm trên mặt mình.
"Hồng Băng, chúc mừng em." Tôi là thật tâm, khẽ khàng mà cầu nguyện, ít nhất hạnh phúc cũng hãy trao xuống cho người bên cạnh tôi. Vui vẻ cũng thế.
"Kìa ông chủ!" Hồng Băng gặp tôi, so với gặp mẹ đẻ còn kích động hơn, đôi ngươi lóe sáng.
"Từ nay về sau, thành hiền thê lương mẫu của người ta rồi nha, phải biết quý trọng đó."
"Đúng ha~ Không nghĩ tới cuối cùng em cũng phải gả đi. Nhớ lại hồi trước, một người thôi mà vất vả dữ dội." Cô như tưởng lại cái gì, thở dài một tiếng, ôn tồn nói, "Hy vọng đây là dấu chấm, nếu y theo kịch bản của truyện cổ tích, thì từ nay về sau được bên nhau mà hưởng cuộc sống hạnh phúc rồi."
Tôi không khỏi cảm thán.
Nhân thế thật sự là đáng sợ. Hạnh phúc trước mắt còn chưa nhấm nháp đủ tinh tế, đã tính đến gian nan đối mặt ngày sau. Phải rồi, duy trì một cuộc hôn nhân, so với đánh nhau dai dẳng cũng chẳng kém mệt. Có ai đã từng nói cuộc đời không phải là một hồi mà là chiến tranh thảm thiết vô chỉ vô tận?
"Hồng Băng, cần gì phải nghĩ nhiều? Dù câu chuyện cô bé Lọ Lem có còn tiếp diễn, thì vẫn cứ là bàn cãi về cuộc sống củi gạo dầu muối[1] với hoàng tử mà thôi, ai mà không ngoại lệ chớ?"
Hồng Băng tự dưng cười khì khì, "Ông chủ à~ Em suy nghĩ một tí thôi mà, anh không cần an ủi em đâu. Thật ra, chỉ cần được ở bên anh ấy, chịu khổ một chút thì có đáng gì? Em cuối cùng cũng hiểu được, yêu một người, chính là phải biết chịu khổ chịu thiệt. Nếu không vì yêu thương anh ấy, em làm gì có chuyện cũng dìm mình vào đó cho được?"
"Chưa từng nghĩ tới em cũng là người cảm tính như vậy nha. Anh còn tưởng em là tiêu biểu cho mẫu con gái đô thị hiện đại, không coi tình yêu là lý tưởng quan trọng nhất đấy chứ?"
"Con gái đô thị hiện đại? Làm nhiều như vậy, dụng tâm cơ nhiều như vậy, để làm gì? Bất quá cũng là cho mình vui sướng một chút thôi. Nói tới nói lui, thực ra cũng chỉ vì hai chữ "con tim" hết." Hồng Băng áp tay lên trái tim, đường nét nhu hòa xinh đẹp trên mình gợi cho tôi nhớ tới pho tượng Đức Mẹ trong nhà thờ, "Còn anh ấy? Thì có thể khiến cho con tim em thấy chứa chan, ấm áp."
Tôi nhìn Hồng Băng, bật cười mỉm.
Hồng Băng thõng tay xuống, nói với tôi, "Ông chủ, anh cũng thử xem đi, để tay lên ngực, nghĩ đến người đặc biệt. Nếu mà chứa chan, ấm áp, đó chính là cội nguồn mang đến hạnh phúc cho anh."
Tôi né khỏi tay cô.
"Hồng Băng, không cần nghịch bậy. Hôm nay em là cô dâu, bị người khác nhìn thấy sẽ không tốt. Anh cũng không muốn bị chú rể đấm cho một cú đâu, huống chi bên cạnh anh ta còn có phù rể với đám anh em to con như vậy." Vừa nói, tôi vừa đặt quà cưới lên bàn, rồi đi ra khỏi đó.
Di động chợt kêu.
Tôi nhận máy, thì ra là Thư Đình.
"Sinh Sinh, đoán xem mình đang ở đâu?"
Thư Đình vẫn tận sức vì công việc làm ăn của Hạ thị. Cậu bảo là vì tôi, nhưng tôi lại cảm giác, cậu ít nhiều cũng có nổi lên hứng thú, cho nên mới có thể hăng hái dạt dào đến vậy. Tôi nhằm tránh phiền toái, nhiều lần ngăn cản cậu ấy bay đến Pháp tìm tôi, lấy vô số cớ, trong cơn mơ hồ, cậu ấy cũng thấu tôi không thích gặp mặt cậu.
Tôi nghĩ nghĩ, bèn nói, "Cậu đã nói vậy, thì chắc chắn không phải ở Malaysia rồi. Chắc là hôm nay đi công tác, tới, rồi đang ở nơi rất gần mình?"
"Thông minh lắm. Sinh Sinh, mình rất muốn gặp cậu."
Tôi hơi do dự, cậu ấy liền nói, "Mình sẽ không để cho người khác bắt gặp chúng ta cùng một chỗ đâu, chỉ là nhìn mặt thôi mà ~~~"
Cách một cái điện thoại, vẫn có thể mường tượng ra vẻ mặt cầu khẩn của cậu ấy.
Tôi tựa như đang đứng trên một chiếc cầu một chiều, tiếp tục bước đi là lừa cậu ấy thêm một bước, lui về phía sau thì lập tức tạo thành thương tổn, mà dừng lại, còn áy náy giày vò cả chính mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!