Chuyện hai bên hợp tác được công khai, khiến cho thị trường xáo động.
Nhưng mà thắng lợi huy hoàng đến bao nhiêu, tôi cũng không có đắc ý dào dạt đón nhận. Người đại diện cho Hoàng thị đến Hồng Kông ký hợp đồng là Hồng Băng, không phải tôi.
Dữ Tương tựa hồ không chuẩn bị kịp tinh thần với việc tôi không đến, cư nhiên gọi điện hỏi.
Thật buồn cười, tôi còn tưởng anh cho tới bây giờ vẫn luôn chỉ bình tĩnh trấn định ngồi trên ghế dựa chờ điện thoại của tôi mà thôi.
Anh hỏi, "Sinh Sinh, nếu hai nhà đã liên hợp, cần gì phải tránh anh."
Tôi không chút nghĩ ngợi, trả lời, "Dữ Tương, thứ nhất, Hoàng thị và Vinh thị, cùng lắm chỉ là vì lợi ích hưởng chung thôi, chứ không phải hoàn toàn dung hợp nhau. Thứ hai, tôi chẳng cần tránh anh, cũng chẳng cần kích động nếu chạm mặt anh."
"Em thật sự nghĩ vậy?"
"Đừng có đánh giá cao địa vị của anh trong lòng người khác." Tôi phun ra ngữ khí ác độc.
Anh thoáng ngừng.
"Sinh Sinh, nếu như anh đánh giá cao địa vị mình ở trong lòng em, âu cũng chỉ có một nguyên nhân." Anh nói, "Bởi vì anh vẫn luôn nghĩ, em coi trọng anh, giống như anh coi trọng em."
Lòng tôi đột nhiên trầm xuống.
Chuyện đã tới nước này, làm gì phải nói như thế. Kể cả đó là thiên chân vạn xác, nào cũng có thể vãn hồi đường sống được đâu.
"Dữ Tương, anh vẫn yêu tôi như cũ?"
Anh thở dài, "Chẳng lẽ em cho rằng anh có cơ hội dời tình yêu đi cho người khác hay sao?"
Hỗn độn cảnh tượng, cùng với bất đắc dĩ kinh người ập đến.
"Cho dù là thật, thì cũng tính sao? Hoàng Sinh mà anh yêu, đã không còn nữa."
Thế sự luôn là mâu thuẫn.
Hoàng Sinh đơn thuần, mặc dù yêu anh, cũng chẳng thể có được anh. Hoàng Sinh thay đổi, dù cho có tư cách sóng vai cùng anh cả một đời, cũng có thể đi đâu để tìm lại phân thực lúc trước?
Đạo lý này, cả tôi với anh đều rành mạch. Tiếc là biết nhiều đến bao nhiêu, mục tiêu nhất định trúng, thứ dây dưa đời đời kiếp kiếp này, cũng chẳng có ngày được cởi bỏ.
Cho nên, chỉ có thể đi thẳng về một hường thôi.
Chuyện tiếp theo, thỉnh thoảng tuy cũng có cuộn sóng, nhưng nhìn chung đều thuận buồm xuôi gió cả.
Hoàng thị và Vinh thị, ở giới kiến trúc đại lục đều nhất trí giữ nguyên lập trường, còn những phạm trù khác, trở lại là kỳ phùng địch thủ, chỗ nào cũng đối đầu nhau không chút khoan nhượng.
Chẳng những cả hai bên đều phải giải quyết những công trình ở nước ngoài, ngay cả công trình ở Pháp lẫn Hồng Kông, giữa chúng tôi cũng sẽ xuất hiện cục diện giao tranh. Đến cả những công ty chi nhánh trực thuộc cũng lao vào cuộc tranh đua. lấy đường lối của tổng công ty làm nguyên tắc, càng thêm đối chọi một cách kinh khủng.
Hồng Băng từng thắc mắc là, "Vinh thị dù gì cũng có giao tình với Hoàng thị, cần gì phải tranh chấp, với thực lực của cả hai nhà mà cạnh tranh, chi bằng lén thương lượng với Vinh thị, phân định tham gia những trận thầu khác nhau, chẳng phải càng dễ có cơ hội trúng thầu hơn ư?"
Mọi nguyên do, nếu là thật sự miệt mài truy cứu, làm sao có thể không phát hiện tôi có tâm tư ở bên trong?
Nhưng, đây là ích lợi của việc nắm quyền, hết thảy đều do bạn tác chủ, chẳng việc gì phải giải thích.
Tôi bày thái độ kiên quyết bảo, "Hoàng thị là Hoàng thị. Vinh thị là Vinh thị. Trên thương trường vĩnh viễn không có bằng hữu, chỉ có vĩnh viễn địch nhân. Điểm này, em phải nhớ kỹ." Là do tôi rất sợ chính mình bỗng dưng yếu lòng, nên mới chắc như đinh đóng cột mà giảng.
Lúc ấy, Hồng Băng mới không đề cập lại vấn đề đó nữa.
Cạnh tranh giữa hai bên thắng thua tương đương. Đến dự toán cuối năm, tôi rốt cuộc mỉm cười.
Thành tích tăng trưởng của Vinh thị, so với hai năm trước có sụt giảm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!