Chương 31: (Vô Đề)

Tôi tự cho là mình đã trở nên kiên cường rồi, thế mà, lúc nghe được Thư Đình ôm tôi nói cậu ta có biết bao nhiêu may mắn, tôi mới vỡ vạc: thì ra tôi vẫn vô cùng yếu ớt, vậy sao lại học xong được cách thương tổn người khác kia?

Trong ngực cậu, tôi giàn giụa nước mắt, nhưng tôi tự nhủ với mình: Sinh Sinh, mày không thể mềm lòng.

Đúng. Thế giới đã quá đủ tàn nhẫn, làm sao tôi có thể là một kẻ mềm lòng cho được. Không có trái tim lạnh lẽo cứng rắn như sắt, làm sao có thể sóng vai đứng cùng một chỗ với Dữ Tương.

Tôi không nói gì, ngước lên trời.

Đúng. Sẽ có một ngày, tôi muốn sóng vai đứng ở bên cạnh anh, dù tôi có biến thành thế nào tôi cũng bắt mình không được phép sợ hãi.

Thư Đình lái xe, tiễn tôi về tận cửa. Cậu ta đứng trước cửa xe, lưu luyến nhìn không rời tôi đi vào nhà.

Tôi bị ánh mắt cậu bám theo sát rạt khiến cho thần kinh căng thẳng, đóng cổng xong, thở phào một hơi thật lớn.

Sai lầm rồi. Ý niệm hối hận trong đầu chợt lóe qua.

Ba đứng bên cửa sổ, miệng ngậm tẩu thuốc, quay đầu nhìn tôi. Bị ánh mắt thấu suốt của ông đụng phải, tôi thế là chột dạ, thầm nghĩ nên nhanh nhanh về phòng.

"Sinh Sinh, còn đứng đó làm gì? Vào ăn cơm đi." Tiếng mẹ ôn tồn vọng đến. Vì bộ phim chiếu tầm tối, nên giờ giấc ăn cơm của cả nhà đều phải nghiêm khắc tuân thủ theo ý mẹ. Bà bảo, là tại TV không chiếu lại đâu.

Một chút cơm tối, ăn đặc biệt bị nghẹn.

Mẹ không ngừng gắp rau cho ba con tôi, thần thái thoải mái. Không biết là do bà không nhìn ra điều kỳ quái gì, hay là căn bản chẳng mặn mà theo đuổi. Dù sao đến đúng giờ, bà cũng bỏ đũa, đi ra chỗ TV.

Bàn cơm, thế là chỉ còn lại tôi và ba.

Quả nhiên, ba hỏi, "Đó là con thứ của Hạ gia?"

Tôi không lên tiếng, buông đôi đũa trong tay, gật đầu.

Một tiếng thở dài rất dài, truyền đến từ cổ họng ba. Lòng hốt nhiên lo lắng, bởi vì kể cả khi tôi bị tù ở Malaysia, cũng chưa từng một lần nghe ba thở dài đến vậy.

"Thôi, tắm rửa rồi ngủ sớm đi."

Tiếng thở dài của ba tựa hồ mang theo tuổi xuân bay đi không ít. Thời điểm ông buông bát đứng dậy, tôi thấy ông đã thật nua già.

Trông ba, lòng tôi như bị một tảng đã lớn nặng ngàn cân đè nghiến.

Tôi biết, ông đã hiểu được toan tính của tôi.

Tôi tưởng, ông sẽ có phản ứng gì lớn lắm. Răn dạy hoặc cổ vũ, cái gì cũng được, ít nhất cũng đừng im lặng không nói lời nào mà bỏ đi.

Bóng dáng của ba, khoảnh khắc này, lại đột nhiên làm tôi thấm thía sợ hãi cùng tư vị bị vứt bỏ.

"Ba!" Tôi thất thanh kêu lên.

Ông dừng lại, nhưng không xoay người, chỉ đợi tôi mở lời nói chuyện.

Tôi lặng lẽ trông đến bóng lưng ông, cắn răng mà rằng, "Con biết con sai rồi, nhưng con không thay đổi quyết định đâu."

Ba thờ ơ, giống như đã đoán trước được lời tôi, ngay cả thở dài cũng không có, trầm mặc rời đi.

Đêm nay, mất ngủ.

Tôi trằn trọc, thình lình bật dậy khỏi giường.

Giữa bóng đêm nhập nhoạng, bấm số điện thoại của Dữ Tương.

Người này, cứ như thể luôn trong đêm tối mà gác điện thoại. Vừa nghe, không đợi tôi cất lời, giọng nói của Dữ Tương đã truyền tới, "Sinh Sinh, anh biết nhất định là em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!