Chương 3: (Vô Đề)

Giờ phút này nắng hè ngoài cửa sổ, tự dưng cực kỳ chói chang.

Tôi bị hắn dòm chằm chằm, lại bỗng thấy rét buốt, bấy giờ mới thấm thía điều hoà Vinh gia mở lớn thật sự.

"Dữ Đình, anh không đến công ty à?" Tôi đứng bên cửa toilet hỏi hắn...

Hồng Kông dù sao cũng là xã hội pháp luật, chắc không đến nỗi ban ngày ban mặt diễn ra hành động phạm tội nào đâu ha?

Mà cũng chưa chắc, biết đâu tôi lại bị dính phải 1% hiếm hoi còn lại...

Dữ Đình cười lạnh, "Khó được dịp anh trai để cậu ở nhà. Cơ hội tốt thế này sao không tận dụng cơ chứ?"

Nguy rồi ~ Tôi chỉ hận cửa toilet cách cửa phòng xa quá, không thể lần lần chạy qua.

"Nói thế cứ như gặp em là khó lắm vậy, chẳng phải em vẫn ở nhà anh đó ư?"

"Tiếc là ngày nào cậu cũng trốn tránh anh. Anh thật không hiểu, sao cậu phải đối nghịch với anh làm gì. Anh cũng đâu có làm gì đắc tội cậu." Dữ Đình đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt tôi, "Cậu đã lên giường với anh trai rồi?"

Không rõ cớ gì, hôm nay hắn mặc đồ thể thao.

Còn tôi thì vừa mới thay đồ Tây màu đen thẳng thớm.

Nếu động thủ, chỉ e bộ quần áo vướng víu này sẽ làm tôi mệt đây, hành động sẽ không tiện.

"Anh trai làm cậu phê ở trên giường lắm?" Hắn hỏi ra cái vấn đề hạ lưu này, còn giả bộ phong lưu.

Tôi bật cười, "Chưa từng nghe có người em nào lại nói về anh trai như thế, thế mà anh còn được tạp chí bầu là một trong TOP 10 nhân vật thượng lưu cơ đấy."

Dữ Tương thật sự trân trọng tôi, cho tới giờ chưa hề đòi hỏi một điều gì cả. Có điều cũng không cần thiết phải nói cho một kẻ như Dữ Đình.

Hắn vươn tay nâng cằm tôi, "Anh cũng có thể làm cho cậu rất phê."

Tựa như bị rắn cắn, tôi rứt tay hắn ra khỏi, dùng lực đẩy mạnh hắn.

"Anh coi chừng đấy, đây chính là nhà anh." Tôi hét lớn, hy vọng có thể gọi đến người giúp việc của Vinh gia.

Dữ Đình thì khùng khục cười, "Giúp việc nhà bọn anh từ khi còn nhỏ, chưa bao giờ mó đến việc riêng tư của chủ nhân. Dù cậu có kêu đến nát họng đi chăng nữa cũng chẳng ích gì đâu."

Không khỏi thầm hận biệt thự Vinh gia xây ở ngay lưng chừng núi rợp cây là cây, tuyến đường cũng là thuộc tư nhân của Vinh gia.

Dữ Đình bước lên trước, chụp lấy hai cánh tay tôi khoá ra sau.

Tôi thật sự phát giận rồi, từ khi sinh ra tới nay chưa từng phải chịu vũ nhục đến vậy.

Trinh tiết là chuyện nhỏ, thể diện mới là chuyện lớn.

Nếu để cho người khác biết thiếu gia Sinh bị kẻ ngoài ép buộc, về sau móc đâu ra mặt mũi để gặp người đời?

"Vinh Dữ Đình, anh điên rồi sao?" Tôi kêu to, hai tay bị áp ở sau lưng, đành phải lay phải lay trái đầu tránh né cái ép hôn của hắn.

"Sinh Sinh, cậu thật không hổ tiếng tăm, trời sinh mê hoặc người." Từ miệng hắn khen ngợi còn chẳng bằng chó má, háo sắc len đầu lưỡi vào trong.

Tôi hung hăng cắn hắn một nhát, hắn lại chẳng lấy làm ngần ngại, tiếp tục dùng cái lưỡi dính máu làm bẩn môi tôi.

"VINH DỮ ĐÌNH, MÀY ĐIÊN RỒI SAO?"

Đột nhiên hét lớn một tiếng, vang vọng lưng núi Vinh gia.

Bất quá người hét không phải là tôi, mà là người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!