Vẫn xa hoa phô trương như thế, địa điểm không thay đổi, vẫn là tiến hành trong căn biệt thự xa hoa của Nello.
Người ta từng nói nơi này có rượu tuyệt vời nhất, âm nhạc êm tai nhất, trang hoàng lịch sự thanh nhã nhất, được mời quả thật rất vinh hạnh.
Tôi theo tiếng nhạc bay ra từ trong phòng, bước vào cổng lớn.
Khung cảnh ngày đó vì không có thiệp mời lại kiên trì muốn đi vào, ở trong đầu chợt lóe qua.
Rượu vẫn là rượu ngon, trang trí vẫn độc đáo lịch sự, xem ra, Nello cũng vẫn không thay đổi gu phòng ốc của mình.
Ít hơn, chính là khách khứa.
Một tiệc rượu được chuẩn bị nguyên vẹn cao quý, lại ít ỏi không có mấy khách đi, chỉ có thể trơ ra vẻ thê lương thảm đạm.
Lòng người dễ thay đổi, ai có thể không thán.
Tôi vừa vào nhà, không nề hà hít sâu một hơi, định đi ra.
Nhưng tự nhiên vai có người vỗ vỗ.
"Sinh Sinh."
Tôi quay lại. Nello bưng rượu trong tay, ánh rượu sóng sánh.
Bên môi vẫn nụ cười mỉm như cũ, phong độ thế gia không hề thuyên giảm.
Nhìn hắn, tôi bỗng nhiên không giận nổi được.
"Nello, cám ơn lời mời của anh." Tôi cũng mỉm cười.
Nello đỡ lấy khay, bưng cho tôi một ly rượu, "Em tới, anh vui lắm."
Ẩn trong lời nói, rất thuần nhiên chứa theo ba phần cảm kích cùng chân thành tự thấy không đủ.
Trên đời này, người đưa than sưởi ấm trong những ngày tuyết rơi thì ít, mà kẻ bỏ đá xuống giếng thì lại nhiều.
"Tiệc rượu của anh, lần nào mà em chả tham gia."
Nello cười nhìn sang khách khứa thưa thớt trong sân, "Lo liệu tiệc rượu, thực tế là tâm lý có ý quấy phá, muốn xem xem mình rốt cuộc có bao nhiêu bạn. Thật may mắn, vẫn còn được vài người."
Tôi ngẩng đầu nhìn qua, mấy ông khách tụ lại cùng một chỗ nhàn nhã tán chuyện phiếm, đều là những gương mặt ít nhiều có điểm quen thuộc.
"Anh là người tốt. Ngày đó Hoàng thị gặp chuyện không may, anh không đả động gì hiềm khích lúc trước mà ra tay trợ giúp cho ba em."
"À?" Nello thú nhận, "Nói thật, anh ngày đó làm, nguyên nhân rất lớn, không phải vì Hoàng thị."
"Mà là vì Vinh thị."
"Chính xác."
Tôi lui lại ánh mắt, "Dù sao đi chăng nữa, đối với Hoàng thị anh vẫn là người có ân."
"Cho nên hôm nay em định báo ân?"
"Anh không chịu à?"
Nello nhún vai, "Sao thế được? Anh cũng đâu phải thằng ngốc."
"Vậy là được. Trong vòng một tháng, Hoàng thị sẽ không vận dụng tài chính ở Guide."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!