Chương 26: (Vô Đề)

Hai người kia, có một, tôi nhận ra được…

Vinh Dữ Đình. Vô luận hắn cười tao nhã thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không thể quên cái nhe răng cười hắn từng lộ ra.

Bộ dáng dữ tợn mất lý trí ấy, như là bị đao khắc sâu vào trong đầu.

Khắc cả ở trên người. Tôi chầm chậm nhấc tay, sờ sờ vết thương trên trán.

"Ở cạnh Vinh Dữ Đình, là đại tiểu thư của danh môn Malaysia Hạ gia —— Hạ Thư Mẫn."

Một câu của Trần Hữu Phát, vén lên tất cả màn che tầng tầng vây phủ.

Một tay bày ra kế hoạch trốn chạy chính là Hạ Thư Mẫn, vậy thì, Vinh Dữ Đình thân mật cùng cô ta như thế bố trí gì đó vào túi du lịch của tôi, có gì phải khó hiểu?

Chỉ là, không biết Hạ đại tiểu thư có biết gì hay không, Hạ Thư Đình có biết gì hay không?

Nhưng bọn cậu ta có vô tội hay không, đối với tôi là vô nghĩa.

Thời đại của kẻ không biết là không có tội, sớm đã chẳng còn.

Tôi mỉm cười với tấm ảnh chụp.

Thì ra ngày đó dù chưa bung ra bẫy rập, cũng có bàn tay lòm đỏ chờ sẵn.

Lưới trời tuy thưa, nhưng chẳng lẽ lại nhầm lẫn vào người như tôi mà thít? Dù có vòng vo bao nhiêu bận, vẫn tránh không được mà trở lại chốn cũ, tránh không được một nhát đâm từ sau lưng của ai kia.

"Mặt sau của văn kiện, còn có một phần báo cáo."

Tôi khoát tay, "Anh Trần, cám ơn anh. Mặt sau văn kiện cứ để đó tôi sẽ xem sau. Chi bằng chúng ta trước hết thảo luận những vấn đề khác đã. Ví dụ như là: thù lao."

Cũng chẳng muốn nghe Trần Hữu Phát thuật lại chi tiết quá trình điều tra cho tôi biết. Một là bởi vì không có tâm tư, hai… bất kỳ chuyện gì của Vinh gia, đều chỉ có thể khiến tôi nhớ lại dĩ vãng không chịu nổi.

Ngoại trừ Dữ Tương.

Trần Hữu Phát tất nhiên không cự tuyệt đề nghị này. Hắn khôn ngoan mà ngậm miệng.

Trả thù lao cũng chả có gì để đàm đạo, cứ thế vung bút lên, viết xoạt xoạt lên tờ chi phiếu, dễ dàng đuổi được một kẻ ngoài cuộc thiếu chút nữa đã vén lên miệng vết thương của tôi máu chảy đầm đìa.

Một mình ở văn phòng, khép lại văn kiện trước mặt. Che đi bức ảnh Dữ Đình và Hạ Thư Mẫn.

Đáy lòng không thể thốt lên là không may mắn.

Ông trời vẫn còn tội nghiệp tôi, chưa có giáng sấm sét xuống, trắng trợn phơi cho tôi hay Dữ Tương có thể có bao nhiêu tuyệt tình.

Tình cảm tôi dành cho Dữ Tương, dù là nhẹ bẫng tựa mạng nhện, nhưng lại không ngừng lắc lư trong cơn gió, để rồi, làm người ta rơi nước mắt chẳng chút ngăn trở.

Ma xui quỷ khiến, đầu ngón tay bấm những phím số của điện thoại Dữ Tương.

Cách xa ngàn dặm, chỉ cần nghe giọng anh một chút thôi, tôi sẽ dập máy ngay tức khắc.

Càng lúc, tôi muốn được nghe âm vực trầm thấp của giọng nói anh, mềm mại, như thể trong ngữ điệu ấy có sự thôi miên tiềm tàng.

Rốt cuộc cũng nghe thấy "Cạch", có người đã nhấc máy.

Trong lòng tôi vần vò cân nhắc phải dập máy ngay đi. Dạ dày thế là co rút thành một khối.

"Xin chào, đây là văn phòng chủ tịch Vinh thị."

Đang lúc do dự, đã thấy tiếng người truyền đến từ đầu dây bên kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!