Chu Hằng được điều đi xa, công tác tại Nhật Bản.
Tôi tận dụng cơ hội mới chộp được từ hắn, lại thể theo chí nguyện lớn lao hắn ôm, đồng thời cũng không phải ngày đêm tưởng tới những chuyện cũ không sao chịu nổi, cớ sao mà không làm.
Thư ký mới tới tên Trương Hồng Băng là một cô gái rất tốt. Nhìn dáng vẻ khôn khéo lả lướt của cô, không thể tưởng tượng năng lực làm việc của cô nhuần nhuyễn nhường nào.
Với cô, tôi thỉnh thoảng lại nhớ đến Khiết Nhi bên người Dữ Tương.
"Hồng Băng, nếu so sánh Hoàng thị với Vinh thị, thì Hoàng thị ít nhất cũng có một điểm xuất sắc hơn."
"Dạ? Chủ tịch nói thử xem?"
"Là thư ký chủ tịch đó."
Hai bên má Hồng Băng nổi lên hai lúm đồng tiền đáng yêu hết sức, cô gái trẻ tuổi rất nhanh thu lại nụ cười ngọt ngào tươi rói, rụt rè bảo, "Chủ tịch cứ đùa. Ưu thế của Hoàng thị, đâu chi có một chứ?"
Tôi thưởng thức cô. Đẹp mà không ngoa, biết chọn côn đánh rắn, cũng biết giữ chừng mực.
"Đúng rồi. Bên trinh thám Trần Hữu Phát có gọi điện đến, hy vọng có thể sắp xếp một cuộc hẹn với anh."
Trần Hữu Phát?
Tôi nhẹ nhàng cười, "Đã có kết quả rồi ư?"
"Trong điện thoại em không tiện hỏi. Muốn em bàn với anh ta quyết định thời gian cuộc hẹn không?"
Tôi đoán, dù cho có kết quả, cũng chỉ là phỏng đoán mơ hồ mà thôi.
Thường thường trên TV thám tử tư cũng lợi hại lắm, sớm muộn là có thể phơi bày chân tướng thiên hạ rõ ràng.
Kỳ thật là sai.
Tội ác của thế gian, làm gì có chuyện kẻ xấu cố ý lưu trữ dấu vết để người ta lấy làm chứng cứ định tội chính xác cho được.
Cho nên, tôi đối với cam kết của bên thám tử, cũng không quá ôm hy vọng.
Hoặc là, nói sâu xa hơn, tôi tự chấp một hy vọng, là hắn có thể hơi chứng minh một chút, gói bột trắng Malaysia ấy không có vấn đề gì với Dữ Tương.
Buồn cười dữ dội, phải không?
Trên lý trí thì tin sự tuyệt tình Dữ Tương tuyệt đối, mà tình cảm vô luận thế nào cũng vô phương chấp nhận. Liệu có phải mỗi một con người, đều như là có mang linh hồn phân liệt?
Do đó, tôi cũng không vội biết kết quả.
Thêm một ngày huyền nghi, lại thêm một ngày hy vọng với Dữ Tương.
Nếu viên thám tử kia vào văn phòng của tôi, còn nghiêm túc nói, "Cậu Hoàng, tôi đã tìm ra chứng cứ, chứng minh kẻ vu oan cho cậu là chủ tịch Vinh thị, Vinh Dữ Tương."
Sẽ ứng đối như nào?
Hoặc là, hắn càng hỏi sâu thêm một câu, "Chúng ta nhân chứng vật chứng đều đã đầy đủ, có đi khởi tố anh ta không?"
Kia lại làm như nào bây giờ?
Giả thiết nhàm chán.
"Chủ tịch?" Hồng Băng vẫn còn ở trước mặt, đợi chờ ý kiến của tôi.
Tôi đột nhiên bừng tỉnh. Mỗi khi nghĩ về chuyện gì liên quan đến Dữ Tương một cái, tâm sẽ khó tránh khỏi lửng lơ không bắt được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!