Ngày thứ hai, không hiểu Hạ Thư Đình lấy quan hệ gì, đến thăm tôi.
Chúng tôi ngồi cách nhau một tấm kính.
Thư Đình vẻ mặt lo lắng, vẻ mặt tiều tụy, cả vẻ mặt đau lòng, thấy tôi ra, vội vàng áp tay lên kính, gọi vào trong điện thoại, "Sinh Sinh, Sinh Sinh."
Tôi bình tĩnh ngồi xuống.
Nước mắt ngày hôm qua, đã nuốt xuống bụng rồi, mới có được ngày hôm nay bình yên đạm bạc.
Thư Đình nói, "Đừng lo, mình đã nhờ chị rồi, liên hệ với quan chức cấp cao của Malaysia. Cậu bị oan uổng, mình đã nhất định cứu cậu ra khỏi đây."
Tôi ảm đạm cười, "Thư Đình, cậu đã cứu mình rồi." Cứu tôi ra khỏi tấm mạng nhện dây dưa không dứt.
Không hề lo được lo mất, trằn trọc, chỉ còn tàn dư những đớn đau cùng hồi ức.
Thư Đình sửng sốt, cậu ta không hiểu.
Cần gì phải hiểu?
Tôi nói, "Thư Đình, không cần bôn ba vì mình nữa. Mình nợ cậu nhiều rồi, thật xin lỗi cậu, mình áy náy lắm."
Thư Đình hoang mang mà đáp, "Đúng vậy, mình xin lỗi cậu, là mình hại cậu." Cậu ta phát lời cam đoan với tôi "Sinh Sinh, mình nhất định sẽ cứu cậu."
Tôi lắc đầu, tinh thần không vực dậy nổi.
Có điều, thân thiết và lo âu của cậu, lại làm cho tôi cảm động vô cùng.
Trong thời gian bị giam giữ hậu thẩm, người thứ hai đến thăm tôi là Dữ Tương.
Anh ngồi sau tấm kính, toàn thân thong dong nhã nhặn.
Gương mặt đẹp đẽ, ánh mắt nhu tình, chưa từng một lần loang lổ bộ dáng ấy, ngàn năm trôi vẫn y nguyên một chiếc mặt nạ.
Trong nháy mắt thấy anh, tôi hơi hoảng hốt.
Không phải đã bỏ mặc rồi à? Chẳng lẽ lại muốn đến đây, đích thân xem tôi chật vật như vậy, mới vừa lòng đẹp ý, yên tâm mà ngủ ngon.
Dữ Tương, làm người sao cần phải tàn nhẫn quá thế.
Tôi từ từ ngồi xuống.
Dữ Tương quan sát tôi, rồi nhẹ nhàng thốt, "Em gầy."
Lại là câu này kiểu nói này, lại là thứ nhu tình chân thành này.
Tôi quay sang anh ta, mỉm cười, "Được anh quan tâm, không gầy sao cho được?"
"Sinh Sinh, em nghi ngờ anh."
"Không, tôi không nghi ngờ." Tôi nói chắc như đinh đóng cột, "Mà tôi khẳng định."
Chẳng biết tại sao, mọi lời khẳng định, lại vạn phần, mong anh phủ nhận.
Dữ Tương Dữ Tương, anh là niềm yếu đuối của tôi, anh cũng biết?
Vì vậy, anh đối với tôi, cứ bị thương lại bị thương, nghìn vạn lần lặp đi lặp lại.
Ngày hôm qua, tôi giữa phòng giam bé nhỏ ấy, tự nhủ với mình, tâm tôi đã chết, tôi đã tuyệt vọng, đã sa trầm trong bể khổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!