Chương 22: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, Dữ Tương thức dậy, mỉm cười với tôi, nhẹ nhàng hôn xuống.

Tôi âm thầm sợ hãi anh tối qua là giả ngủ, biết rành mạch chuyện tôi đã trộm hôn.

Nếu vậy sẽ thành một thứ vũ khí bén nhọn để khống chế tôi đấy.

Tôi thử hỏi, "Chuyện gì mà vui vậy?"

Anh thâm tình nhìn tôi, "Tỉnh lại, mắt đầu tiên thấy là có em bên người, còn điều gì có thể làm anh vui hơn thế?"

Tôi nhạt nhẽo cười. Nếu một ngày nào đó tỉnh lại phát hiện tôi đã bỏ trốn mất dạng rồi, anh sẽ ra sao hả?

Cười xong, lại thở dài.

Dữ Tương nói, "Mới sáng ra đã thở dài than ngắn, Sinh Sinh, không nên phiền não nhiều vậy chứ?"

Tôi bảo, "Dữ Tương, anh không hiểu đâu."

"Ừ." Anh ta trầm ngâm vài giây, "Anh không hiểu em, giống em không hiểu anh thôi."

Tôi ngẩn ra, không nói được chữ nào.

Lời này thâm ảo quá. Cẩn trọng mà nghĩ, tựa hồ có rất nhiều ý tứ rắc rối phức tạp ẩn bên trong.

Nằm trên giường xem Dữ Tương vuốt thẳng Tây trang, quần áo thỏa đáng.

Chợt nhớ tới chuyện gì, anh quay người bảo, "Phó chủ tịch hành chính Hoàng thị, khai trừ ông ta đi."

"Lý do?" Tôi giật mình hỏi.

Phó chủ tịch hành chính Hoàng thị, là bạn tốt đã nhiều năm của ba, xét theo tầm ảnh hưởng Hoàng thị bậc cha bậc chú, đáng là người về hưu rồi.

Vẻ mặt Dữ Tương rất bình thản, "Người này không còn hợp, cho nên phải đổi."

Tôi trả lời, "Không được, bác ấy là người tận trung của Hoàng thị, không được động đến."

"Sinh Sinh, đây là làm ăn, là sách lược chốn thương trường, muốn hiểu thực tế, thì không được nhượng nhân tình."

Khinh thường nghe đến lối buôn bán ác độc bỏ mạng của anh ta, tôi chỉ quay mặt đi, nhìn ra chim ngoài cửa sổ đang ríu ra ríu rít.

"Được rồi, anh đi đây." Dữ Tương đến gần chỗ tôi, để lại một nụ hôn trên mặt.

Tôi hơi lặng tiếng, chờ đến khi tiếng đóng cửa vang lên, mới quay đầu lại, đảo mắt qua căn phòng trống trải.

Aish, rốt cuộc chúng tôi cũng không phải người giống nhau.

Thư Đình hôm qua mới tới rồi, hôm nay chắc sẽ không đến nữa.

Tôi buồn thỉu buồn thiu, đứng lên mở cửa phòng, nói với lũ vệ sĩ, "Tôi muốn ra ngoài, đi ăn cơm."

Chu Hằng rất nhanh có mặt, thái độ cung kính, "Xe đã chuẩn bị xong rồi."

Nơi có thể ăn cơm chỉ có một chỗ, đó là khách sạn The Peninsula lần trước đã gặp Thư Đình.

Đây là một trong những nơi Dữ Tương cho phép tôi tùy ý xuất nhập, còn một nơi để hóng gió khác thì chính là Vinh thị chứ đâu xa.

Từ sau khi nghe Dữ Tương dặn dò, chịu đựng thiên lôi đánh xuống, người làm Vinh thị đối với tôi chỉ có tôn kính chứ không có gần gũi, không dám tùy tiện gì thêm.

Cứ cảm giác nơi đó là khởi nguyên của những vẩn đục tối u, không được sạch sẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!