Chương 20: (Vô Đề)

Suốt quãng thời gian nằm viện, ngay cả ba mẹ cũng không thấy tới thăm, tôi nghĩ, có lẽ họ căn bản không biết tôi vào bệnh viện.

Một tay che trời, Vinh Dữ Tương là bản lĩnh hạng nhất như thế.

Tôi ở bệnh viện, cùng lắm cũng chỉ được gặp một mình Hạ Thư Đình mà thôi.

Mà Hạ Thư Đình rất biết đối nhân xử thế, quả nhiên mặc đồ tử tế đến thăm tôi vài lần. Mỗi lần đến đều mang theo chút ít đồ ăn nhẹ và nước hoa quả, cùng mấy câu chuyện thú vị ngày xưa.

Tôi tuy rằng không muốn ăn, nhưng cậu ta đưa gì là tôi ăn hết sạch sẽ.

Có đôi khi thấy cậu ta nhiệt tình hết mình như thế, rất muốn làm tri kỷ với cậu ta, nhưng tôi biết bọn Chu Hằng sẽ đem nội dung cuộc nói chuyện của chúng tôi báo về không sót một chữ, đành chỉ có thể nhịn xuống mà thôi.

Tôi nhất định không nhận ra, cơ thể hơi có chuyển biến tốt đẹp, Dữ Tương lập tức sai người đưa tôi trở lại Vinh gia.

Vinh gia, mới là ngục giam hàng thật giá thật.

Đến lúc này, ngay cả hy vọng ẩn ẩn mỗi ngày có Hạ Thư Đình tới chơi cũng đều thành xa vời.

Dữ Tương thấy tôi ngồi im lìm bên cửa sổ, bèn hỏi, "Em sao thế? Có vẻ không vui."

Tôi không trả lời, nhất nhất lười biếng, ườn ra trên sofa.

Dữ Tương vẫn như cũ. Tôi nghĩ anh ta dù chết vẫn sẽ kiên trì đến cả khi tận thế.

Mỗi lần cãi nhau với anh, tôi cứ nghĩ anh sẽ có một chút thay đổi.

Càng cuồng bạo càng tốt, càng ác độc càng tốt, hoặc là lương tâm sẽ phát giác thả cho tôi cất cánh bay xa khỏi, vậy thì càng tốt hơn.

Nhiều lần thấy anh kích động vạn phần, cơ hồ cả nước mắt cũng chảy xuống, hoặc lộ ra thần sắc thất vọng trước tôi, như là muốn giải quyết tôi gọn cho rồi. Thế mà ngày hôm sau, lại quay lại một kẻ không có việc gì hết.

Vẫn là dịu dàng chăm sóc, nhẹ nhàng chuyện trò.

Cứ như vậy, tính tình của tôi cũng trầm xuống theo. Lười tranh cãi, cũng lười nói chuyện.

Có đôi khi còn cảm giác mình đã chết rồi, chỉ còn là cái hồn không siêu thoát, du đãng nơi Vinh gia mà thôi.

Vô tri vô giác được vài ngày, bỗng một hôm, Chu Hằng gõ cửa, "Cậu Hoàng, có người tới thăm cậu."

Không phải là tù phạm làm gì được có quyền lợi thăm tù đó sao?

Người nào đến?

Tôi buồn đến hốt hoảng, bật dậy ngay.

Một bóng người quen thuộc, mặt mày hớn hở đi vào, tựa như mang theo cả không khí tự do bên ngoài tràn đến.

"Qua mấy cái kiểm tra gắt gao, cuối cùng cũng đạt tiêu chuẩn để mà gặp cậu." Hạ Thư Đình trao vào tay tôi một túi quýt, cười cười, "Vệ sĩ của cậu, gần như hỏi hết tất cả tư liệu của mình, cứ như ra viện xong một cái là quên hết trước kia gặp mình rồi."

Biếng nhác sinh ra cơn giận không đâu, tôi nói, "Thư Đình, lại là quýt. Cậu thích ăn quýt thì kệ cậu, vì cớ gì cứ bắt mình ăn theo?"

Nói ra mồm vậy, nhưng tay lại thò vào trong túi lấy một quả.

Đúng là kỳ quái lắm. Hồi trước một chút giao tình với cậu ta cũng không có, mà giờ cậu ta lại thành một người cực kỳ quan trọng. Dường như sự hiện hữu của cậu, tượng trưng cho một loại sinh mệnh khác của tôi, tượng trưng cho hết thảy ngày xưa những tự do huy hoàng.

"Quýt có nhiều vitamin."

Biết ngay cậu ta sẽ nói vậy. Không hổ là bác sĩ mà, động tí là lôi dinh dưỡng học ra treo lên mồm ngay.

Cậu ta còn bảo, "Với cả, tay cậu trắng đến vậy, cầm trên trái quýt đỏ, đặc biệt xinh đẹp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!