Tỉnh lại, nghe được cả tiếng chim hót.
Ai ai cũng nói Hồng Kông là thành phố xi măng cốt thép, chim chóc, hoa hoét, côn trùng hay cá đều đã biến mất hết.
Nhưng biệt thự Vinh gia nằm bên lưng chừng núi, phong cảnh thanh vắng lại tuyệt đẹp, có cả người giúp việc chuyên nghiệp lẫn người làm vườn chăm nom, thiết nghĩ nghe được tiếng chim cũng không có gì là lạ.
Nhân sinh trăm vẻ, kỳ thật tiền là quan trọng nhất rồi, ngay cả có nghe thấy tiếng chim hót hay không cũng liên quan đến tiền tài.
Không biết vì cái gì, sáng nay chỉ nghe có vài tiếng chim hót thôi, liền nhớ đến nhiều thứ chán ngán như vậy.
Tôi lắc lắc đầu ngán ngẩm, đứng dậy khỏi giường.
Chọn ra một bộ Tây trang màu trắng từ tủ quần áo, cố ý để cho Dữ Tương đang chờ bên bàn ăn phải sửng sốt tôi thật đẹp.
Tưởng tượng đến dáng vẻ anh nhìn thấy tôi, ngại ngùng lại nhẫn nại, tôi đứng trước gương bật cười.
Người trong gương dáng cao dong dỏng, mặt mũi đẹp đẽ xuất sắc, từ đầu đến chân không chỗ nào giấu giếm nổi khí phái của một công tử thế gia văn nhã.
Vinh Dữ Tương, anh thật phúc mà, ngay cả em cũng bắt đầu hâm mộ anh.
Tự sướng chán chê xong, bèn đi xuống lầu.
Những thế gia giàu có Hồng Kông tựa hồ đều có gia quy nghiêm ngặt, thói quen sinh hoạt cũng thành guồng hết. Cha con nhà Vinh quả nhiên đã tập hợp đủ bên cạnh bàn ăn.
"Bác Vinh, chào buổi sáng ạ." Tôi cao giọng chào hỏi bác Vinh, ánh mắt lại nhắm thẳng sang Dữ Tương, cố ý nhấn nhá ở cầu thang một lát, để cho anh thấy được rõ ràng cách ăn mặc chăm chút ngày hôm nay của tôi.
Ba người đồng thời ngẩng đầu, ánh mắt tập trung về chỗ tôi hết.
"Sinh Sinh, hôm nay diện vậy, không phải hẹn bạn gái đấy chớ?" Mở miệng sớm nhất chính là Vinh Dữ Đình. Cái vẻ hắn nhìn tôi cứ như đang ngắm nhìn bảo vật hiếm có của thế giới, đáng tiếc lại chỉ ném cho tôi cảm giác lông lá rụng rời hết cả.
Chỉ có Dữ Tương tao nhã hòa ái như thế, gật đầu bảo, "Lại đây ăn cái gì đi. Cậu ở nước ngoài nên thành thói quen thật ra không hề tốt. Bữa sáng nên ăn đúng giờ."
Chẳng thấy anh phản ứng há to mồm hay lúng túng nào cả, không khỏi chùng xuống thất vọng, nụ cười trên mặt cũng bay biến, đi tới kéo ghế ra ngồi.
"Sinh Sinh, ba cháu tối qua gọi cho bác, nói hy vọng bác sắp xếp cho cháu một chức vị, để cháu thực tập một thời gian, làm quen với các hoạt động kinh doanh buôn bán. Bác nghĩ, cháu còn trẻ, tạm thời làm giống Dữ Tương, Dữ Đình, xử lý nghiệp vụ đối ngoại, ý cháu được không?"
Ông già quả nhiên hành động tốc độ, nhanh như vậy đã mở xong cửa vàng cho tôi.
Tôi khiêm tốn đáp, "Bác Vinh, cháu vốn không hiểu gì cả. Vinh thị dù sao cũng là công ty lớn, sao có thể để cháu lung tung đi vào cho được? Thế này đi, để cháu đi theo anh Dữ Tương trước đã, làm trợ lý cho anh ấy, học được bao nhiêu hay bấy nhiêu."
Bác Vinh nể mặt cho tôi một chức vị, trong lòng lại đau đầu phải nhét một kẻ lơ ngơ được nhờ vả rồi vào làm.
Nên nghe tôi nói vậy, lúc này yên lòng, ngoài miệng lại bảo, "Hầy, Dữ Tương sao có thể so được với cháu." Khoe khoang hai câu với tôi xong, vội vàng vòng vo chuyển đề tài, tránh cho tôi đổi ý.
Dữ Tương quay qua liếc mắt sang tôi một cái, tựa hồ muốn nói em lại quậy rồi.
Tôi liền lanh lẹ giả bộ đứng đắn, ngó lom lom vào đồ ăn sáng.
Vốn được đồng ý danh chính ngôn thuận đi theo Dữ Tương, bữa sáng này hẳn phải ăn ngon lắm mới đúng.
Buồn một nỗi là tôi chọn sai vị trí, ngồi thẳng mặt với Vinh Dữ Đình. Trong suốt bữa ăn, hắn liên tục ngẩng đầu nhìn chằm chằm tôi, cặp mắt kín đáo lóe sáng, lại hại tôi mấy lần liền suýt đổ cả sữa đậu nành vào bát cháo trắng.
Kẻ này chẳng phải tốt đẹp gì cho cam đâu.
Ăn xong bữa sáng, mọi người đều đến công ty, tôi dĩ nhiên là ngồi vào xe Dữ Tương.
Vừa lên xe, Dữ Tương chưa vội nổ máy đi ngay, mà nhoài qua bên tôi mỉm cười, "Hôm nay em đẹp thật, tí thì anh ngã luôn ra khỏi ghế."
Nghe anh xu nịnh một câu, liền quên béng luôn chút ít không thoải mái nho nhỏ lúc sáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!