Chương 19: (Vô Đề)

Sáng sớm truyền đến tiếng chim hót, lại mở không nổi mắt ra.

Cả người mơ mơ màng màng, ẩn ẩn thấy trước mắt vài bóng người bận rộn nào đó.

Toàn thân một chút khí lực cũng hư vô.

Cổ họng tôi khô khốc, tha thiết muốn uống nước, kiệt lực cố hết sức nhưng chỉ có thể mấp máy bờ môi, không phát ra nổi một chữ nào.

Vì cái gì?

Hay là Dữ Tương làm gì tôi, trong lúc tôi đang ngập chìm trong say nồng.

Có lẽ anh ta đã chuốc độc tôi, để cho tôi không còn nói năng làm anh thương tâm nữa.

Thời gian thần chí cứ không rõ ràng giằng co trôi qua rất dài.

Trán bị đè ép cái gì đó lạnh lẽo nằng nặng, tôi đoán là khăn ướt.

Cánh tay cách một hồi cũng cảm nhận được chút ít đau đớn, cảm giác này rất quen thuộc. Là bị tiêm.

Chỉ cảm thấy mình thành chuột bạch dùng để thí nghiệm, nằm yên trên giường, không thể nhúc nhích, mặc cho người định đoạt.

"Sinh Sinh…"

Tôi nghe được Dữ Tương thật cẩn thận gọi tôi.

Anh sờ sờ mặt tôi, lại áp mặt vào mặt tôi cọ cọ vài cái, nghiêng đầu nói với một người đứng bên cạnh, "Vẫn còn nóng lắm."

Người bên cạnh anh nói, "Ngài Vinh, phải đưa đi bệnh viện thôi. Muộn thêm chút nữa chỉ sợ không ổn." Ra là bác sĩ riêng của Vinh gia.

Tôi bị bệnh à?

Đâu có. Tôi có thể nghe thấy họ đang nói chuyện, còn có thể nghĩ muốn này muốn kia được mà.

Có điều đầu óc cứ lùng bùng những tiếng vang không rõ lai lịch, mệt chết đi. Nói không nổi, mắt cũng xót.

Tiếng nói của Dữ Tương ủ ấp nỗi sợ hãi tôi cũng không tưởng được, cơ hồ nghe được cả tiếng răng nanh nghiến mạnh mẽ, "Đi bệnh viện? Sao lại có thể nghiêm trọng đến mức ấy?" Anh cứ như là biện bạch, "Tôi không làm gì cả, mọi thứ đều quan tâm tốt nhất, vì sao cậu ấy lại tự nhiên bệnh thành như vậy?"

Bác sĩ khó xử mà mở lời giải thích, "Ngài Vinh, cậu ấy…"

Dữ Tương chặn ngang lời nói ông ta, vội vàng vấn, "Ông nói đến trễ sẽ không xong, thế là có ý gì? Chẳng lẽ Sinh Sinh sẽ chết?" Tay của tôi bỗng nhiên bị người vo lấy chặt chẽ.

"Không đâu, không đâu."

Tiếng nói của Dữ Tương càng lúc càng xa, nhẹ hẫng rồi như bay biến trên không trung.

Dần dần không còn nghe được…

Cuối cùng thì cũng có thể mở to mắt, nhìn thấy sắc trắng bạt ngàn khiến mắt bị hoa.

Nơi trắng xóa một mảnh, ngoài phòng bệnh ra, thì còn nơi nào nữa?

Tôi hơi hơi cựa mình, lập tức làm kinh động đến người đang túc trực bên giường.

"Sinh Sinh, em tỉnh?"

Giọng Dữ Tương, có thể dùng đến từ "kinh hỉ" để mà hình dung.

Anh sít sao nắm tay tôi, sợ tôi hốt nhiên bị lệch cổ, đi đời nhà ma.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!