Vẻ kinh hoàng của Chu Hằng vừa biểu hiện liền lập tức tiêu tán.
Hắn nghiêm mặt nói, "Ngài Vinh đặt lòng tín nhiệm nơi tôi."
"Ồ đúng rồi, Vinh Dữ Tương mà không tín nhiệm anh thì sao lại phái anh để mắt tôi cơ chứ?" Tôi gật gù.
Đan chéo bàn tay đặt ở trên đùi, tôi thật thà cúi đầu ngồi trên ghế.
"Chu Hằng…" Tôi gọi, "Tôi thấy không thoải mái."
Giống như nghe được lời cảnh báo, Chu Hằng tức khắc nhích lại gần, "Cậu không thoải mái ở đâu?"
Nhìn hắn dáng vẻ căng thẳng, tôi hoài nghi Vinh Dữ Tương liệu có phải đã ký hợp đồng với hắn —— nếu tôi mà chết hắn cũng phải bị chôn theo hay không.
"Tay của tôi lạnh lắm, cứng đờ rồi."
"Tay?"
Đúng rồi, tay tôi đang tái nhợt không sức sống, giống y như gương mặt của tôi.
Chu Hằng liền đến gần, cầm lấy tay tôi, ủ nó trong một sự ấm áp.
Trong tích tắc, tôi nắm chặt lòng bàn tay lại, kéo tay hắn đặt vào giữa hai chân tôi.
Sự ấm áp, cách một lớp vải, vịn trên nơi khí quan mẫn cảm nhất.
"Đừng có nhúc nhích!" Tôi quát khẽ, rồi thâm sâu nở nụ cười, "Anh mà động tôi sẽ kêu to anh không đứng đắn lên ngay."
Bọn vệ sĩ vẫn đang dùng cơm ở một bàn khác.
Có Chu Hằng giám sát tôi, chúng cứ thế mà yên tâm, nên là làm sao mà chú ý được hành động bị tấm khăn trải bàn dày rộng này che đi cơ chứ?
Thường nói là giao dịch dưới bàn, giao dịch dưới bàn, quả thật không thể bị ai phát hiện nổi.
"Cậu Hoàng, xin hãy tự trọng." Thần sắc của Chu Hằng không thay đổi, chỉ là im lặng nhìn tôi.
Tự trọng?
Nực cười. Kẻ đang giương móng vuốt Lộc Sơn ra[1] rõ ràng là hắn mới đúng.
"Chu Hằng này, nếu để Vinh Dữ Tương nhìn thấy, anh định giải thích thế nào đây?" Tôi càng ép tay hắn xuống sâu hơn, gắt gao tiếp xúc với thứ khí quan cách một tầng lớp vải.
Buồn cười làm sao, tôi đã thay đổi thành một thằng cuồng *** mất rồi.
Tôi bảo, "Chu Hằng, cứ nghĩ đi, về sau phải chịu sự uy hiếp của tôi, mọi chuyện đều nghe tôi phân phó."
Tất nhiên là bậy bạ.
Sự tình tiểu thuyết như thế, làm sao diễn ra trong cái đời sống to lớn nhường này được đây.
Chu Hằng không lấy làm giận mà bật cười, cư nhiên nhè nhẹ nhéo lấy tôi.
Tôi chưa kịp chuẩn bị, cả người chấn động.
Hắn nói, "Dĩ nhiên ngài Vinh sẽ không nghi ngờ tôi. Thời điểm ngài mời đến tôi, ngài đã đoán được sớm muộn sẽ có sự việc bậc này, ngài nói cậu Hoàng thú chơi đùa lớn lắm, vô luận là người ngoài hay người bên cạnh, mọi thời khắc đều đã có sẵn ý niệm quyến rũ người ta trong đầu."
Tôi ngây ngẩn, buông Chu Hằng ra.
Lòng rất bức bối, xúc động muốn hộc máu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!