Tôi cũng không phải hoàn toàn không có tự do.
Dữ Tương vẫn cho phép tôi đi đi về khách sạn hoặc nhà hàng, toàn nơi cao cấp, chỉ cần có Chu Hằng tháp tùng theo lẫn đầy đủ cả đám vệ sĩ.
Mỗi lần xuất hiện, rầm rầm rộ rộ, phô trương vô cùng.
Người ngoài chỉ có vươn cổ nhìn ngó mà hỏi: Ai mà dữ dội vậy ta? Ầy, hoá ra là chủ tịch tập đoàn Hoàng thị.
Nói không chừng còn phun ra cả câu nữa là: Còn trẻ vậy mà đã quyền cao chức trọng, thật bản lĩnh.
Tất nhiên không thể thiếu có kẻ đàm tiếu: Ông xem cái mặt lạnh te của nó kìa, so làm sao được với sự bình dị khiêm tốn của chủ tịch Vinh thị?
Mọi người tập trung vào tôi đang được vây quanh bởi đông đảo vệ sĩ.
Kỳ diệu ghê, bọn họ nhìn tôi, cứ như xem khỉ; tôi cũng nhìn lại bọn họ, coi như đang coi kịch hài.
Mỗi lần ra ngoài mà không có Dữ Tương, Chu Hằng lúc nào cũng kè kè bên cạnh tôi.
Trung thành và tận tâm đến thế, tưởng chừng hẳn mỗi ngày nâng lương bổng hắn lên được thêm 20%, cứ tiếp tục dài dài như vậy, khéo Dữ Tương cũng phải phá sản.
Tên này y chang là không có thất tình lục dục[1], ngay cả ba bậc phản xạ cũng không có.
Không hổ là được Dữ Tương tuyển chọn ra từ con số hàng vạn.
Hắn là trợ lý, lại còn trang bị đầy đủ thuốc làm dịu để ứng phó với tôi luôn.
Phòng khi có trường hợp không khống chế được, ngoáy tay mấy phát là dập được cơn điên bùng nổ của tôi rồi.
Một khi trong trường hợp không khống chế được, bất cứ lúc nào cũng có thể chấm dứt cơn tuỳ hứng của tôi ngay tức khắc.
Chủ tịch Hoàng thị có chút ít rất nhỏ tâm bệnh lo lắng, đã là bí mật công khai của giới xã giao.
Ai nấy cũng thấy vệ sĩ lẫn trợ lý cả lũ xúm lên an ủi tôi, đưa tôi rơi vào giấc ngủ, chỉ biết thông cảm với những cấp dưới làm nhận lương, còn khinh tôi là loại chủ tịch chỉ biết ỷ tiền ỷ quyền.
Điên đảo đen trắng thiên hạ, sao mà nực cười dữ dội.
Lười tiếp tục đi cầu cứu thêm nữa.
Một hôm, lại tái diễn cái trò xúm xít bảo hộ tiến vào khách sạn The Peninsula[2].
Người qua đường lấm lét nhòm cái trò giễu võ giương oai này.
Tôi chỉ còn thiếu nước đeo thêm cái kính đen nữa là đã trở thành đại ca xã hội đen sừng sỏ nhiều năm cao sừng sững mất thôi.
Cộng thêm vết sẹo trên trán, đúng là càng thêm công dụng phụ trợ tuyệt diệu.
Tôi bèn ngoảnh đầu, bảo với Chu Hằng, "Mai, mua cho tôi một cái kính râm."
Chu Hằng gật.
Tên này chả khác gì người máy, miễn không chống đối chỉ lệnh của Dữ Tương, thế thì bạn có sai bảo bất kỳ điều gì cũng sẽ được thông qua tuốt tuồn tuột.
Đang lúc chuẩn bị bước vào thang máy, lại nghe thấy có tiếng gọi ở đằng sau, "Sinh Sinh! Hoàng Sinh!"
Đã thật lâu chưa nghe thấy ai gọi mình như vậy.
Tôi xoay người, đường mắt chạm đến một người con trai.
Khuôn mặt trẻ trung sáng ánh lên sự vui sướng, cơ hồ là chầm chậm bước từng bước đến trước sảnh khách sạn chào hỏi với tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!