Chương 14: (Vô Đề)

Lần một lần làm tình "theo phương thích tôi thích".

Lại nằm vài ngày.

Có thi thoảng Dữ Tương trông coi bên giường tôi, hàng mi đen dày hấp háy, chỉ mong cơ thể tôi chóng khoẻ lại.

Tôi nhìn bộ dáng đó của anh ta, lại chỉ hy vọng mình ngủ đi không còn tỉnh lại.

Có điều bác sĩ riêng của Vinh gia giỏi ghê gớm quá, hằng ngày canh me tôi uống thuốc, mới dăm ba ngày, người đã đỡ thấy nhọc nhọc.

Dữ Tương rất là vui, ôm tôi vào trong ngực, sung sướng đi lòng vòng quanh phòng một vòng mới nói, "Sinh Sinh, tốt rồi. Hôm nay vui, anh muốn tặng em một thứ."

Một tập công văn được chìa ra trước mắt tôi.

"Ba em quyết định về hưu rồi. Anh đã thu mua cổ phần Hoàng thị, không để nó rơi về tay kẻ khác. Bây giờ em là chủ tịch Hoàng thị." Dữ Tương hỏi, "Vui không?"

Tôi không nói gì hết.

Phong cách của Dữ Tương làm bạn cười không nổi, mắng không nổi, ngay cả nói cũng không nên lời.

Anh ta lại tốt bụng thế ư? Chẳng qua là điều khiển một con rối, tự giúp mình có trò chơi mới vui hơn thôi.

Tôi bảo, "Dữ Tương, tôi dâng Hoàng thị cho anh. Buông tha tôi được không?"

Xem như lặp lại câu cũ, mỗi một lần đều luôn mang theo chút ít hy vọng mới dấy lên.

"Sinh Sinh, kể cả một trăm Hoàng thị, trong lòng anh so ra vẫn kém em."

Câu nói thâm tình nặng ý nhường ấy, lọt vào tai tôi chỉ có thể dùng hai chữ "đáng sợ" để hình dung.

Tôi cắn chặt răng, chỉ sợ răng nanh nghiến thành tiếng, thế là thành trò hề.

Có điều, cần gì phải vậy.

Những lần tôi làm trò hề cho Dữ tương, chả lẽ vẫn còn là ít.

Ba mẹ quả nhiên về hưu, tìm một nơi thanh bình, hưởng thụ tuần trăng mật tuổi già của họ.

Trước khi đi, Dữ Tương trông thế mà lại xởi lởi, cho phép tôi được nói chuyện với hai người.

Thiên ngôn vạn ngữ, tắc lại trong cổ họng, tôi câm lặng chẳng thế nói ra.

Mẹ cứ dặn đi dặn lại, cái gì cũng dặn, như thể sẽ chẳng bao giờ trở về nữa, bỏ rơi lại một mình tôi.

Ba cũng nói rất nhiều, cuối cùng chốt lại, "Dữ Tương nó… Sinh Sinh, đã sống trên đời, thì phải hiểu ngoài trời còn có trời. Đấu không lại chính là đấu không lại. Ngoan cố dứt ra, trái lại lại càng phát điên phát rồ, càng dễ làm mình bị thương hơn."

Tôi đột ngột chấn động.

Thì ra ba đã đoán được bộ mặt Dữ Tương rồi.

Thế mà bất lực, cúi đầu chịu khuất phục.

Ba lại bảo, "Sinh Sinh, ba là vì con. Ba già cả rồi. Kẻ có thể làm hại con, là kẻ có năng lực bảo vệ con."

Trong tai tôi lại ù ù sóng nhiễu, có lẽ là sóng điện thoại đã ảnh hưởng sâu vào não tôi.

Cúp điện thoại, quay qua liền thấy Dữ Tương lẳng lặng ngồi sẵn một bên rồi.

"Tâm tình khá hơn chút nào không?" Anh ta khuyên tôi, "Ba mẹ đi du lịch là chuyện tốt, có gì mà phải bịn rịn? Huống hồ… em còn có anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!