Vì sao lại ra nông nỗi này?
Suốt chặng đường tôi không ngừng đổi xe, cứ xe chạy đường dài xong, lại chuyển sang đi tàu.
Bản thân cũng không biết muốn đi đâu, cũng không biết đã đặt chân đến những miền xứ nào nữa.
Dù sao, cứ nơi nào xa nhất, thì tôi chọn mua vé đến nơi đấy.
Cuối cùng tôi đã quá rã rời, cả người như một khoảng trống rỗng, đơn côi đứng ở một góc thành thị nào đó xa lạ, đứng thật lâu, thật lâu.
Nắng sớm, từ chỉ là những nhánh mảnh ngại ngùng le lói, hoá thành bừng bừng chiếu rọi cả thế gian. Tôi dại ra nhìn mọi người đều bắt đầu sôi nổi nhịp sống của họ, ai ai cũng đều vội vã lướt qua trước mặt tôi, bắt đầu ăn bánh mỳ với hot dog.
Tôi cúi gằm, đi mà không biết nơi nào là đích đến.
Sao mà mê man. Sao mà bàng hoàng.
Sự trốn chạy dài đằng đẵng gần như bòn rút cạn kiệt mọi sức lực của tôi, tôi cứ như kẻ hết pin phải cố lê lết hành động.
Dùng động tác đần độn không giống bình thường mà mua một tờ báo, tôi tìm tòi trên mục xã hội.
Không có tin gì về Dữ Tương.
Tìm sang mục kinh tế tài chính, cũng không có.
Tôi quẳng tờ báo đi.
Ờ ha~ Dữ Tương cùng lắm cũng chỉ là phú thương của Hồng Kông thôi mà~ Kể cả anh ta chết, lý do đâu ra mà được lên báo đô thị của Pháp chứ?
Tôi luôn canh cánh anh ta lợi hại hơn so với bát kỳ kẻ nào.
Nhưng anh ta cũng chỉ là con người thôi.
Tập tễnh lết chậm chạp đến một góc phố, tôi kiếm được một cái khách sạn vừa bẩn lại vừa xập xệ.
Tôi chưa bao giờ đến những nơi nào như thế cả, bẩn thỉu, xấu xí, những gã thô lỗ cứ vào vào ra ra, nhổ cả nước bọt lên ghế ngồi.
"Chứng minh thư của tôi bị mất rồi, có ở đây được không?" Tôi giữ nguyên nét mặt, ướm hỏi.
Tên chủ so với tôi mặt mày còn càng tỉnh rụi hơn, ấn một cái nút trên bàn, "Có tiền là được."
Tôi ngoái lại đánh giá cái chỗ ghê tởm này, xem ra cũng phải chỗ chứa toàn cướp cắp hay tội phạm lẩn trốn gì gì.
Thế là tôi về phòng.
Tự nhốt mình trong phòng, tôi không dám đi ra ngoài kia.
Bóng người phản chiếu trong tấm gương đã vỡ lìa thành hai mảnh ở toilet, cũng không dám nhìn tới.
Là tôi đấy sao?
Tôi sờ sờ cằm mình.
Dẫu gì cũng mới hai, ba ngày thôi mà.
Không còn nhẵn nhụi như hồi trước, bây giờ đã thấy lởm chởm râu cưng cứng lòi ra.
Trán còn lồ lộ vết sẹo, cái mặt trông thật là dữ dằn.
Mấy hôm sau, rốt cuộc cũng không chịu nổi cái cảnh ẩn dật kiểu này nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!