Chương 1: (Vô Đề)

Hồng Kông, thành phố được mệnh danh là "hòn ngọc phương Đông" đang rộng mở chào đón tôi.

Tôi vừa bước chân vào biệt thự của Vinh gia, đã thấy cha con nhà Vinh đứng chờ sẵn ở cửa.

"Đi đường vất vả rồi, Sinh Sinh." Chủ nhân Vinh gia – Vinh Bỉnh đi tới.

"Bác Vinh ạ." Tôi lễ phép cúi người chào ông ta. Hồng Kông là nơi hãy còn đậm đặc tư tưởng truyền thống lễ giáo, tôi không biết ông già ấy có để ý quá đến lễ tiết châu Âu hay không. May là ông ta vẫn cười cười tiếp nhận rồi hôn mừng gặp mặt một cái.

Vinh Dữ Đình đút tay trong túi, mặc Tây trang lộ vẻ thoải mái, nhẹ nhàng cười trưng ra hàm răng trắng với tôi, "Bọn anh đều chờ mong cậu đến đó, Sinh Sinh."

"Làm phiền mọi người rồi." Tôi vốn không thích người khác gọi thẳng tên thân mật của mình, có điều vậy cứ coi như là cách người Hồng Kông thể hiện sự thân thiết đi, "Em chỉ định đến Hồng Kông một thời gian ngắn thôi, không ngờ ba lại gọi điện phiền đến bác Vinh thế này."

"Ba cháu là bạn cũ của bác mà, ngàn vạn lần đừng có khách sáo. Cứ tự nhiên coi đây là nhà mình nhé." Vẻ mặt bác Vinh rộ lên một nụ cười tươi.

Hàn huyên với họ vài câu, mới phát hiện còn có một người một mực im lặng nãy giờ.

"Ấy, Dữ Tương, con cũng lại đây gặp Sinh Sinh đi." Người con trai trầm mặc bị bác Vinh đẩy đến trước mặt tôi, "Sinh Sinh, cháu gặp Dữ Đình rồi, còn đây chắc chưa gặp bao giờ đúng không? Con trai cả của bác đấy – Dữ Tương."

"Chào mừng đã đến Hồng Kông." Một bàn tay to bản giơ ra với tôi.

Tôi ngó đến người con trai đang ngại ngùng này, bỗng nhiên tự mỉm cười sâu kín.

"Chào anh, đã làm phiền anh." Tôi cố ý siết chặt lấy lòng bàn tay anh ta.

Anh cảm nhận rõ được hành động của tôi, nhưng lại chỉ cười dịu dàng.

Thì ra đây chính là con trai trưởng của Vinh gia.

Đứa con cả tài giỏi, lại bởi vì không có khả năng nhạy bén như em trai mà chịu thua thiệt về quyền thừa kế, Vinh Dữ Tương.

"Cậu Hoàng, hành lý của cậu chúng tôi đã để gọn ghẽ trong phòng rồi ạ." Người giúp việc đã đỡ hành lý cho tôi đi về phía tôi lễ độ nói.

"Cám ơn." Tôi buông bàn tay của Vinh Dữ Tương ra, quay đầu nói với bác Vinh, "Cháu muốn tắm rửa trước đã. Bay cả một đoạn đường dài mệt sắp chết đến nơi rồi."

Bác Vinh bảo, "Cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, chúng ta chờ cháu ăn cơm. Sợ cháu không quen đồ Trung Hoa bác đã phân phó riêng cho nhà bếp chuẩn bị sẵn đồ ăn của Pháp."

Tôi cười cười cảm kích, đặt chân bước lên cầu thang.

Vinh Dữ Đình chạy tới, "Để anh dẫn cậu đến phòng cho khách, đi theo anh."

Không hổ là kẻ thông minh, thực biết nắm chặt thời cơ thiết lập quan hệ ổn thỏa với con trai của nhân vật quan trọng là tôi đây.

Đi theo hắn lên gác, ở chiếu nghỉ cầu thang tôi ngoái đầu lại, vẫn thấy Vinh Dữ Tương như cũ đứng yên lặng trong phòng.

Thật là khéo diễn, Vinh Dữ Tương cũng đang ngẩng đầu nhìn tôi, giống như dùng ánh mắt tiễn tôi đi lên. Bắt gặp tôi quay đầu lại, liền nhẹ nhàng gật đầu cười cười.

Tôi cũng lịch sự gật lại với anh ta, rồi nghe Vinh Dữ Đình chỉ dẫn mà vào phòng.

Tắm rửa thoải mái xong xuôi, cơ hồ lại lười biếng chẳng muốn nhúc nhích nữa.

Ba đáng ghét quá, sao lại làm dịp nghỉ thư giãn của tôi biến thành thế này cơ chứ. Nhờ vả bạn cũ ở Hồng Kông săn sóc tôi, trên danh nghĩa là cung cấp nơi ăn chốn ở, trông nom, nhưng mà thực chất cũng là vì không muốn để tôi gây chuyện, đồng thời tìm cơ hội để tôi và người thừa kế tương lai của Vinh gia thành lập mối quan hệ mà thôi.

Ông già vụ lợi. Bao giờ mới chịu thôi toan tính cho việc làm ăn của ông nữa cơ chứ?

Nén giận, nén giận nào. Cả nhà đang đợi cơm tôi, tôi đành thay một bộ quần áo đơn giản ở nhà rồi xuống gác.

"Ngại quá ạ, cháu tắm hơi lâu."

Trong nhà ăn to nhường vậy đã thấy ba thành viên của Vinh gia ngồi sẵn, trên bàn cũng đã sắp đầy đủ thức ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!