Tác giả: Vân Hạ Tương Tư

Ngày đầu tiên nhập học đại học, tôi đã trở thành “máy thu hoạch tra nam” lừng danh khắp Đại học Kinh. Bất kể là học trưởng ôn nhu như ngọc, hay bá chủ trường học kiêu ngạo bất kham, chỉ cần hẹn hò với tôi một lần, ngày hôm sau nhất định sẽ cắm sừng tôi với bạn cùng phòng Lại Vãn Huỳnh. Lại Vãn Huỳnh một bước trở thành bạch nguyệt quang trong tim của tất cả các đại lão hàng đầu, quản lý cả “ao cá hải vương” cực kỳ phong sinh thủy khởi. Mỗi ngày cô ta đều cầm đủ loại danh sách xem mắt cấu hình...
Khi ta xuyên không đến, câu chuyện đã gần kết thúc. Thiên hạ đã thống nhất, tân đế lên ngôi. Người phụ nữ đã cùng huynh ấy trải qua gian khổ, không rời bỏ huynh ấy thì được hắn ban cho một chén rượu độc. Còn ta, là hoàng hậu, đích nữ Vương gia mà huynh ấy sắp thành hôn. Ta nhìn người phụ nữ uống rượu độc: “Ngươi biết tại sao ta đến đây không?” Nàng ta cười lạnh một tiếng, đầu đầy mồ hôi lạnh: “Là vì sợ ta không chết sao?” “Không phải.” Ta lấy một viên thuốc từ trong tay áo ra nhét vào miệng...
Năm thứ năm ta xuyên không. Tỷ tỷ lúc ấy mới sáu tuổi, trong yến tiệc Trung thu, đã ngâm nga bài thơ “Tĩnh dạ tứ" Nàng tự tin chờ đợi phần thưởng, nào ngờ lại không nhìn thấy sự băng lãnh trong mắt hoàng thượng, cũng chẳng hay biết bao người xung quanh đang khiếp sợ. Nàng muốn lợi dụng ưu thế xuyên không, nào ngờ hoàng thượng lại hận những kẻ xuyên không đến tận xương tủy.
Sau khi xuyên không, ta thành Thái tử phi. Trong lúc rảnh rỗi, dạy đám chất tử chơi đấu địa chủ và Lang Nhân Sát. Sáng sớm hôm sau, Thái tử nhìn thấy bảy tên chất tử đang ngủ say trên giường ta, liền hóa đá ngay tại chỗ. Ta ôm lấy đùi Thái tử biện bạch: "Nếu thiếp nói mình đang tập luyện…Chàng có tin không?" Lúc này, chất tử nước Sở tỉnh lại, chống cái eo mềm mại hỏi ta: "Nương nương, tối hôm qua cùng chơi mạt chược, có phải ta rất lợi hại không?" Ta: "..." Thái tử: "????"