Tác giả: Hôi Cốc

“Tha nhân là địa ngục.*” Chu Vân trọng sinh trở về thời điểm trước khi mạt thế ập đến, hắn đã lựa chọn rời xa đám đông, quay về cố thủ trong tòa nhà cô độc của mình. Nhưng lần này, hắn hy vọng mình có thể giữ lại Quan Viễn Phong. Khát khao trở nên mạnh mẽ, bắt đầu từ việc muốn bảo vệ một người. Em cố thủ một góc trên hòn đảo giữa biển mây, trăng sao là khách qua đường. “Trên hòn đảo cô độc giữa không trung ấy, ta là độc nhất vô nhị, không gì sánh bằng.” Rồi anh đến, vì anh, em nguyện xây cả...
Bạn đang đọc truyện Nông Trường Lưng Chừng Núi của tác giả Hôi Cốc . Thế gian trăm vị, nhân sinh ngắn ngủi. Tận hưởng cái trước mắt, để tâm thái thanh thản. Nhìn xem núi sông, nhìn xem phong cảnh. Nghe tiếng thiên nhiên, nghe từng giọng nói... Mỗi một thứ, một người xung quanh, thông qua đó mà tìm được niềm vui giản dị. Rau giọt băng mới hái được ngâm nước giếng, thơm nhẹ hương táo; Trứng vịt muối dầu đỏ cắt miếng xối giấm tỏi băm; Mắm cua cát ủ kỹ rồi bày ra đĩa; Cháo bắp xay, bánh bao hoa;...