Tác giả: Bạch Nhật Mộng Thanh Điểu

Ca ca của ta tên là Thương Ngô. Ta chưa bao giờ cảm thấy đó là một cái tên hay. Thương Ngô, Thương Ngô... đó cũng là tên của vùng đất cổ hoang vu nhất tận cùng phía Nam. Nơi ấy xương trắng đầy đồng, dân cư thưa thớt, ngay cả thần linh cũng rời bỏ. Ca ca là trưởng t.ử của gia tộc, mà dường như chỉ có đích trưởng t.ử của đại phòng mới xứng mang cái tên Thương Ngô ấy. Huynh ấy lúc nào cũng trầm mặc, đôi mắt u buồn rũ xuống, ta rất hiếm khi thấy huynh ấy vui vẻ. Ta thường xuyên leo cửa sổ lẻn vào...