Trong hành lang tối tăm không một bóng người, Trì Diên một mình đi về phía trước, tiếng bước chân trong không gian yên tĩnh đặc biệt rõ ràng.
Nguồn sáng duy nhất là từ di động của cậu.
Trong lòng Trì Diên hơi sợ, cậu bắt đầu hối hận bản thân đã chủ quan, chưa chuẩn bị cẩn thận mà đã đến thẳng đây. Cậu không nói cho Tống Cẩm biết, cho dù nói thì Tống Cẩm cũng không nhất định sẽ tin
-- rằng kỳ thật cậu cũng sợ ma, rất nhiều thời điểm đều là không thể không đối mặt phải kiên cường chống đỡ.
Ánh sáng màn hình không hề có dấu hiệu đột nhiên tắt, cả hành lang hoàn toàn chìm vào bóng tối. Trì Diên cất di động đột ngột tắt, ngừng ngay tại chỗ.
Cậu có thể cảm nhận được có gì đó đang đến gần.
Một bàn tay nhỏ sợ hãi kéo vạt áo cậu, Trì Diên quay đầu lại, trông thấy một bé gái đang sợ hãi kéo mình, dường như đang sợ thứ gì đó. Cô bé nhỏ giọng cầu khẩn: "Chú dẫn con ra khỏi đây được không? Ở đây tối quá, lạnh quá, con sợ lắm."
Trì Diên nuốt nước bọt, căng thẳng hạ mắt nhìn bé gái đang kéo mình, nói khẽ: "Được."
Cậu có thể cảm nhận được cơ bắp cổ họng đang căng lên. Cậu biết rõ thời điểm này không thể đáp ứng, đã đáp ứng thì tương đương với việc đem bảy tám phần mạng mình đưa vào trong tay ma tà, mình chỉ còn nắm hai ba phần. Nhưng nếu không mạo hiểm dụ đối phương lộ ra nhược điểm, cậu cũng không chắc có thể khống chế được nó.
Không giống như vẻ ngoài, đây không phải là tiểu quỷ.
Đấu với người, đấu với quỷ, rốt cuộc đều là tính kế; bị người tính kế, bị quỷ tính kế, đều là chỉ còn đường chết.
Bé gái được cậu đồng ý rồi càng kề sát vào cậu, chỉ vào bình sứ nhỏ đeo trước ngực cậu nói: "Chú đeo vật gì đó? Lấy xuống cho con xem được không ạ?"
Trì Diên lại miễn cưỡng cười lớn gật đầu: "Được."
Cậu cầm bình sứ nhỏ, chậm rãi, cẩn thận từng chút tháo sợi dây đeo bình sứ trên cổ xuống.
Thứ này đang sợ bình sứ của cậu, cho nên cố ý dụ cậu tháo bùa hộ mệnh xuống, cậu biết rõ.
Cậu còn đoán được có lẽ nó sẽ tính kế để cậu trượt tay làm rơi bình sứ.
Mà cậu lại không thể chịu được chuyện đó.
Cho nên Trì Diên vươn tay, đặt bình sứ vững vàng ở một bên trên bệ cửa sổ.
Mà trong nháy mắt bình sứ rời tay, tà khí túa ra.
Quỷ vật bên chân không kịp đề phòng rống đau một tiếng. Cặp mắt của nó trở nên đỏ ngầu, hai hàng huyết lệ chảy ra, tứ chi bắt đầu kéo dài, ngẩng đầu lên oán độc nhìn về phía Trì Diên.
Thanh âm của nó trở nên vô cùng thê lương, đâm vào màng nhĩ đau nhức: "... Rốt cuộc ngươi là gì?"
"Ta là người." Trì Diên thoáng nở nụ cười, chỉ về phía bình sứ, "Chỉ có điều thứ kia, là dùng để trấn áp chính ta."
Quỷ vật lộ ra nét mặt không thể tin.
Trì Diên đã thấy rõ ràng, không dám lãng phí thời cơ, lập tức một cước đá vật kia ngã xuống đất, duỗi tay cầm phù triện đã sớm chuẩn bị dán lên ngực nó.
Nhìn vật kia hóa thành khói đen tan biến, lúc này Trì Diên mới dãn ra một hơi, lấy lại bình sứ cẩn thận đeo lên cổ, mở đèn pin điện thoại men theo con đường trước mắt rời khỏi tòa nhà.
Mây đen tản ra, ánh trăng chiếu xuống mặt cậu.
Cậu không nói dối. Cậu thật sự chỉ là một người bình thường, ngoại trừ việc sinh ra ở Trì gia, ngoại trừ việc trời sinh tà khí quấn thân.
Cháu đích tôn của Thiên Sư thế gia, thế nhưng trời sinh tà khí.
Bình sứ người nọ đưa cậu, quả thật có thể giúp cậu trấn áp tà khí tràn ngập trên người, tránh cho cậu rất nhiều phiền toái.
Vợ chồng Tống Cẩm đang ở bên ngoài chờ cậu, trông thấy cậu đi ra Tống Cẩm xoa xoa tay nghênh đón , sốt ruột dò hỏi: " Thước Kẻ, cậu không sao chứ? Giải quyết xong chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!