Chương 68: [tà Túy] Chương 157-158

Edit: An Nhiên

Trì Diên chủ động cầm lấy bình sứ trong tay Diệp Nghênh Chi, mở chiếc nắp màu đen, một hơi uống hết chất lỏng màu bạc bên trong.

Chất lỏng không hề lạnh mà hơi ấm giống nhiệt độ cơ thể, Trì Diên chỉ cảm giác tất cả xương cốt tứ chi khôi phục sức mạnh, như cây cối bị gió tuyết đóng băng suốt mùa đông gặp được nắng ấm ngày xuân, mạnh mẽ sinh trưởng trở lại. Cảm giác luôn mệt mỏi buồn ngủ đều biến mất, cậu như về trước lúc bị bệnh, khỏe mạnh đầy sức sống.

Diệp Nghênh Chi cũng thấy được người yêu mình biến hóa rõ ràng. Gương mặt tái nhợt của Trì Diên khôi phục chút huyết sắc, khuôn mặt vốn hơi gầy cũng bởi vậy mà nom có da có thịt hơn. Tay cậu khô ráo ấm áp, Diệp Nghênh Chi cẩn thận ủ trong tay, nhìn người yêu, nhắm mắt lại nhất thời nói không nên lời, cuối cùng kéo Trì Diên ôm vào trong ngực.

"Hai người mới đến hả, trong cửa tiệm còn có thuốc may mắn, thuốc tăng lực... Mua một ít sẽ có lợi..." Nhân viên đang tiếp tục chào hàng, chợt thấy hai người đã ôm nhau, đành phải nhún vai đứng nhìn không nói nữa.

Nhiệt độ cơ thể Diệp Nghênh Chi vẫn luôn thiên lạnh, tay cũng man mát, trước đây khi Trì Diên còn khỏe thường nắm tay hắn ủ trong tay mình, khi nào hai người ở nhà, Trì Diên thậm chí sẽ kéo tay hắn vào trong áo đặt lên bụng sưởi ấm cho hắn. Nhưng về sau Trì Diên sinh bệnh, thể chất ngày càng kém, ngày càng sợ lạnh, tay lạnh quanh năm, Diệp Nghênh Chi có đôi khi đau lòng nắm tay cậu, phát hiện tay người yêu còn lạnh hơn tay mình

-- khi đó lòng hắn thật sự sợ hãi, hắn không dám tưởng tượng, nếu một ngày A Diên bỏ mình mà đi, nếu thế giới không còn người này, vậy bản thân phải làm sao; nếu A Diên mất đi, sẽ cô độc thế nào. Thời gian từng ngày trôi qua, hy vọng chữa khỏi cho Trì Diên ngày càng xa vời, sức khỏe cũng ngày càng sa sút, trước lúc ra khơi, con đường duy nhất hắn có thể nghĩ đến chính là cùng người yêu ra đi.

Em sống ta sống, em chết ta chết.

Nhưng bây giờ, trước mặt hắn đột nhiên lại mở ra một cánh cổng, ánh sáng chiếu vào khiến hắn lóe lên hy vọng

--thế giới này thật sự có ác ma có thể bán sinh mạng, mà hắn chỉ cần kiếm đủ điểm là có thể cứu A Diên.

Hai người ở trong tiệm ôm nhau một hồi lâu mới hơi tách ra, nhìn nhau cười cười, vừa định kéo cửa đi ra chợt nghe nữ nhân viên cao giọng nói với theo: "Nhắc nhở một chút, hàng trong tiệm một khi bán ra không đổi không trả. Hơn nữa sinh mệnh chúng ta bán ra chỉ gồm tuổi thọ tự nhiên, nếu người sử dụng bị giết hoặc bỏ mình ngoài ý muốn cửa tiệm sẽ không chịu trách nhiệm."

Trì Diên quay đầu lại mỉm cười gật đầu, ý bảo đã rõ, sau đó theo Diệp Nghênh Chi rời đi.

Theo như lời Hồ Đồ, các tòa nhà trong thị trấn ác ma tám chín phần đều là các điểm ăn chơi, căn bản không có chỗ ở, toàn bộ trấn chỉ có một khách sạn treo bảng hiệu màu xanh lá, bởi vì giá phòng quá cao mà làm ăn không tốt lắm.

Nhưng Diệp Nghênh Chi tuyệt không bao giờ muốn để Trì Diên phải theo hắn ngủ ngoài đường. Dù trong tình cảnh hiện tại, hắn vẫn muốn cho nửa kia của mình cuộc sống tốt nhất.

Cho nên ra khỏi tiệm, hắn mang theo Trì Diên đi tìm khách sạn nọ, đến quầy lễ tân đăng ký phòng.

Khách sạn có tất cả ba tầng, nhìn bên ngoài vô cùng đổ nát, tường sơn màu xanh lá loang lổ. Phòng ngủ bên trong cũng không dám khen, giường, bàn, tủ quần áo đều cho người ta cảm giác bỏ hoang đã lâu, tổng thể nhìn như bối cảnh phim kịnh dị thế kỷ trước. Chỉ có điều khách sạn này cũng là nơi duy nhất trong trấn có thể đóng cửa phòng an tâm nghỉ ngơi.

Một phòng một ngày phí 100 điểm, nhưng đối với phần lớn người lên đảo, điểm số ban đầu của bọn họ chỉ chừng 2000~3000, số điểm có thể kiếm được mỗi ngày cũng không nhiều, hằng ngày còn cần mua các loại thuốc trợ lực như thuốc sức mạnh, thuốc may mắn, thuốc ẩn thân, những thứ này đều không rẻ, nhưng nếu không có các loại thuốc đó thì ngay cả mạng sống bọn họ cũng khó giữ.

Ngoài ra còn phải đề phòng bọn lừa đảo trộm cướp, còn phải tích lũy điểm đổi cơ hội rời đảo, cho nên cũng không mấy ai bằng lòng mỗi ngày tiêu phí 100 điểm đến ở.

Diệp Nghênh Chi đặt liền mười ngày phòng, sau khi vào phòng không biết nghĩ tới điều gì, đột nhiên nhìn Trì Diên, cong đuôi mắt cười cười: "... A Diên có chê lão công hoang phí không?"

Trì Diên bởi vì cách hắn tự xưng mà đỏ mặt, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Không có nha, em sao có thể cam lòng để anh ngủ bên ngoài chứ..." Trong mắt hắn, Diệp Nghênh Chi tựa như thiên sứ từ trên trời giáng xuống, mặt nào cũng có thể nói là hoàn hảo, cậu chỉ tiếc rằng bản thân không có năng lực mang lại những thứ tốt nhất cho người yêu nên chỉ có thể toàn tâm toàn ý yêu đối phương, dùng hết khả năng thỏa mãn nguyện vọng của hắn.

"Bé ngốc." Diệp Nghênh Chi khẽ cười, nâng cằm Trì Diên để cậu ngẩng đầu nhìn mình, sau đó cúi đầu hôn lên mắt cậu.

*****

Trong trấn này, lợi ích thu được và rủi ro tỉ lệ thuận với nhau.

Ở quầy lễ tân, một lão quỷ với chiếc sừng gãy gợi ý cho vị khách hào phóng của mình biết một điều, rằng rạp hát ác ma cách nơi này không xa là một nơi kiếm điểm rất tốt, nơi đó có hai cách chơi, một là làm khán giả, hai là làm diễn viên. Làm khán giả cần tiêu một số điểm mua vé xem, nếu còn sống xem hết đi ra, có thể lấy được điểm số gấp đôi; làm diễn viên thì sẽ biểu diễn cùng đám ác ma trên sân khấu, nếu diễn xong ác ma không phát hiện ra kẻ nào là người, như vậy người đó sẽ lập tức nhận được số điểm đã thỏa thuận và an toàn rời đi; nếu bị nhận ra là người, chúng sẽ bắt người đó xé xác ăn.

Lão quỷ hy vọng vị khách này có thể sống được vài ngày, như vậy sẽ có thể chiếu cố việc làm ăn của lão thêm mấy hôm.

Diệp Nghênh Chi và Trì Diên dưới sự chỉ điểm của lão quỷ quay về quảng trường có đài phun nước thiên sứ kia, quả thật đối diện cửa tiệm có một tòa nhà màu trắng kem, tường bên trái treo bốn chữ "Rạp hát ác ma" màu vàng

-- theo lời lão quỷ nói tất cả văn tự trong trấn đều là chữ của ma quỷ, nhưng trong mắt người sẽ tự động biến thành tiếng mẹ đẻ của họ.

Hai người tới chỗ bán vé, nơi đó đã có không ít người đang xếp hàng

-- Tổng quan thì trở thành khán giả trong rạp là việc ít rủi ro hơn, ít đòi hỏi trí não và thể lực, mỗi ngày có không ít người đến tìm vận may.

Nghệ sĩ biểu diễn hôm nay là nhóm "Âm thanh của Địa Ngục" phong cách A Cappella. Họ sẽ tuyển một người đồng biểu diễn, thù lao là 5000 điểm. Giá vé chia làm bốn loại 25 điểm, 50 điểm, 100 điểm và 200 điểm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!