Chương 50: Vạn Năm

Edit by An Nhiên

Trong vĩnh hằng mọi thứ đều không thay đổi.

Trì Diên cũng dần thích ứng cuộc sống như vậy, thậm chí đã rất lâu không chú ý đồng hồ. Rất khó đánh giá cuộc sống như vậy rốt cuộc là tốt hay không tốt, ở nơi này cậu có thể có mọi thứ cậu muốn, ngoại trừ điều đó

-- gần ngay trước mắt, lại cầu mà không được.

Không phải không được, mà là không có.

Trì Diên vẫn duy trì thói quen làm một người bình thường, căn cứ vào đồng hồ mà phân định ngày đêm cho khu vực của mình, thậm chí chia ra một năm bốn mùa thay đổi.

Có một ngày cậu đi ngang qua đồng hồ, chợt phát hiện số chỉ "Năm" đã biến thành năm chữ số.

Cậu ở nơi này, cạnh bên Diệp Nghênh Chi, đã hơn một vạn năm. Nếu ở nhân gian, hẳn là đã qua muôn kiếp luân hồi.

"Diệp Nghênh Chi." Cậu nhẹ giọng gọi, "Ngài đang ở đâu?"

"Ngươi hẳn là biết." Thanh âm kia đáp lại, vẫn luôn bình thản như vậy, "Trong vùng của ta, không nơi nào không có ta."

"Tôi muốn gặp ngài."

"Bây giờ ngươi đang gặp ta."

"Không phải như thế..." Trì Diên đưa tay quờ khoảng không trước mắt, giọng nói thoáng chút buồn, "Tôi muốn chạm vào ngài." Còn muốn ôm ngài, hôn ngài, muốn... cùng ngài hòa làm một thể.

Trong vùng của Diệp Nghênh Chi không có không khí, hoàn toàn không có gì. Chỉ trong khu vực của Trì Diên mới có các loại đồ vật của loài người.

Đôi mắt cậu chứa đầy những điều Diệp Nghênh Chi nhìn không hiểu. Nhưng không rõ vì sao hắn muốn xóa chúng đi, hắn không muốn thấy Trì Diên như thế, hắn muốn cậu vui vẻ.

Nhưng hắn không biết phải làm thế nào.

Cuối cùng hắn lên tiếng: "Ngươi đi ra đi, đi ra bên ngoài."

Trì Diên không biết hắn có ý gì, nhưng vẫn nghe theo đi ra vùng bóng tối.

Một khắc bước vào trong bóng tối, lập tức có một nguồn lực nhẹ nhàng nâng cậu lên. Trì Diên cảm giác bản thân như đang bay, được nâng hướng lên trên không ngừng, xuyên qua tầng tầng bóng tối, cuối cùng đến một độ cao chưa bao giờ tới.

Từ nơi này cúi người nhìn xuống, xuất hiện trước mắt cậu là một "Dải ngân hà" lấp lánh hùng vĩ.

Dải ngân hà sáng rực chậm rãi "chảy" về phía trước, nhìn kỹ có thể phát hiện, thật ra đó là vô số chấm sáng di động về phía trước theo cùng một hướng, bởi vì có quá nhiều chấm nhỏ mà tạo thành một dòng sáng, đến nỗi khiến người ta tưởng rằng đó là một dòng chảy ánh sáng.

Mà những "Chấm nhỏ" kia không phải đang thật sự chớp sáng, chúng chỉ nhìn giống những ngôi sao. Một khi tắt đi, sẽ vĩnh viễn không sáng lên nữa, nhưng chấm cũ tắt đi lại đồng thời có chấm mới sáng lên.

Mỗi giây mỗi phút đều có chấm cũ tắt đi, mỗi giây mỗi phút đều có chấm mới sáng lên. Từ góc độ của cậu nhìn xuống, toàn cảnh như một khúc hòa âm ánh sáng bao la hùng vĩ.

Trì Diên chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng tráng lệ đến thế, trong lúc nhất thời sững sờ tại chỗ.

Mãi đến khi thanh âm Diệp Nghênh Chi vang lên bên cạnh: "Đó là dòng sông thế giới. Những chấm sáng kia là những thế giới đang tồn tại, những thế giới chết đi sẽ dập tắt."

Mỗi một "Chấm nhỏ" đều là một thế giới.

Mỗi giây mỗi phút đều có thế giới cũ chết đi, mỗi giây mỗi phút đều có thế giới mới sinh ra.

Bọn họ ở nơi này nhẹ nhàng trôi qua, kỳ thật đã chứng kiến sự ra đời, chết đi của vô số thế giới.

Trì Diên hoàn toàn cứng đờ. Cảm giác bi thương lại vô vọng mãnh liệt, một vạn năm qua chưa bao giờ có đột nhiên tập kích trái tim cậu.

Ngồi bên cạnh hắn, đứng ở góc độ của hắn, lần đầu tiên cậu thấy được mọi thứ trong mắt hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!