Chương 47: Nhớ Lại

Edit by An Nhiên

Đèn pin trong tay rơi xuống đất lăn qua một bên, chiếu ra một khoảng sáng nhỏ trên mặt đất.

Bốn phía lập tức càng tối hơn. Trì Diên rụt lại trong ngực Diệp Nghênh Chi, động cũng không dám động.

Cậu thử nhỏ giọng gọi tên người yêu: "... Nghênh Chi, Diệp Nghênh Chi... Anh đừng làm em sợ..." Trong sảnh đá trống trải, giọng cậu càng lộ ra sự bất lực.

Diệp Nghênh Chi hôn vành tai cậu: "Không dọa em."

Thân người ấm áp dưới tay đang khẽ run, giống như thú nhỏ bị hắn bắt được, Diệp Nghênh Chi thậm chí có thể nghe thấy tiếng nghẹn ngào không thể nén tràn ra từ cổ họng.

Sợ thành như vậy, hai tay lại vẫn chống trên ngực hắn, cũng không biết phải chạy trốn, như dê con ỷ lại thợ săn, bộ dáng hoàn toàn mặc người chém giết.

Diệp Nghênh Chi thoáng chốc cảm thấy tình tự khó nén, hôn dọc theo vành tai cậu xuống dưới, từ cổ xuống xương quai xanh mới thoáng ngừng lại, khẽ thở ra một hơi.

Bởi vì Trì Diên khóc.

Tầm mắt hắn trong bóng đêm không bị ảnh hưởng, có thể thấy rõ người hắn yêu đang sợ hãi nhắm chặt mắt, mím môi, lông mi run rẩy thấm nước.

Trì Diên dáng vẻ gì hắn cũng thích, nhưng có lẽ bởi bản chất quấy phá, hắn không thể phủ nhận bản thân quả thật thích xem tiểu bảo bối bị hắn vuốt ve trong tay như vậy, bất lực lại rất ngoan ỷ lại hắn. Đau lòng mà trái tim lại điên cuồng. Muốn dỗ dành cậu vui vui vẻ vẻ, đừng khổ sở như vậy; lại nhịn không được thầm muốn bắt nạt cậu nhiều thêm một ít, buộc cậu lộ ra tất cả ngọt ngào mềm mại bên trong.

Thật muốn ngay lập tức ăn cậu cả da lẫn xương. Trong đầu không tự chủ hồi tưởng lại dáng vẻ Trì Diên lúc chủ động hầu hạ hắn, dáng vẻ mềm mại bị bắt nạt đến khóc cũng không trốn, ngoan ngoãn thừa nhận, thân mật mà làm nũng gọi Nghênh Chi... Hô hấp bắt đầu càng trở nên nặng nề.

Đó là hắn bảo bối nâng trên đầu tim. Mọi cử chỉ đều kích thích dây cung trong lòng, khiến hắn *hồn khiên mộng nhiễu, không thể kiềm chế.

(hồn khiên mộng nhiễu: hồn bị dẫn đi, trong mộng chỉ vây quanh một người, bị hấp dẫn không thôi)

Ta đúng là quá tệ mà.

Diệp Nghênh Chi im lặng thở dài, cúi đầu nhu hòa liếm nước mắt trên lông mi Trì Diên, lại nói một lần: "Không dọa em."

Nhưng những lời này lại như phá vỡ điều gì đó, Trì Diên đột nhiên nghẹn ngào giang tay ôm chặt hắn, dựa vào lòng hắn gọi: "Diệp Nghênh Chi..."

Cậu sợ hắn, trực giác nhưng lại nhận định đây là người yêu của mình. Ôm lấy rồi không muốn buông tay.

Cậu có thể nhận ra Diệp Nghênh Chi có chút bất thường, nhưng trong hoàn cảnh thần kinh chịu đủ loại áp lực nhất thời nghĩ không ra rốt cuộc bất thường điểm nào, chỉ có thể nhỏ giọng gọi hắn.

"Diệp Nghênh Chi..." Trong giọng nói đã mang theo tiếng khóc.

Một cái ôm này khiến tâm Diệp Nghênh Chi như muốn tan ra, đầy trong tim đều là bất đắc dĩ và đau lòng.

Từ khi hiểu rõ tình yêu, hắn thật sự không có cách nào với Trì Diên.

Chỉ có thể ôm lấy người yêu, khẽ hôn mắt cậu: "A Diên, bảo bối, mở mắt ra, mở mắt nhìn anh. Anh ở đây. Đừng sợ."

Trì Diên nghe lời hắn, mở hai mắt ướt nước: "Diệp Nghênh Chi... Anh thế nào... vừa rồi..."

Cậu muốn hỏi Diệp Nghênh Chi vì sao vừa rồi lại nhìn dọa người như vậy, tại sao phản ứng kỳ quái như vậy, nhưng khi mở mắt ra đột nhiên không nói nên lời.

Trong sảnh đá chẳng biết từ lúc nào đã sáng lên, lại nhìn không ra nguồn sáng, Diệp Nghênh Chi đứng trước mặt cậu, phía sau hắn là một thông đạo tối đen không biết dẫn đến đâu. Trì Diên mơ hồ cảm thấy bên kia thông đạo có gì đó dẫn dắt cậu, quen thuộc, ấm áp, hạnh phúc... lại vô vọng.

Trước lúc cậu kịp phản ứng Diệp Nghênh Chi đã đi ra trước đưa tay che mắt Trì Diên, thấp giọng nói: "A Diên, đừng sợ, chỉ là chúng ta nên về nhà rồi. Em đã đáp ứng sẽ luôn cùng ta. Đừng sợ, rất nhanh thôi, không bao lâu nữa em sẽ có thể nhớ lại. Đến lúc đó ta sẽ nói cho em biết ta vì sao ta nhất định phải mang em tới đây..."

Nhớ lại hết thảy hồi ức về chúng ta.

Trì Diên bỗng nhiên bị hắn che mắt, trước mắt tối đen, theo bản năng luống cuống bắt lấy tay hắn.

Nhưng một giây kế tiếp chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, ý thức lập tức bong tróc.....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!