Chương 15: Giả Thần Giả Quỷ

Edit by An Nhiên

Trì Diên nghĩ nghĩ, nghiến răng một cái rồi đi theo.

Bà lão nhìn đi không vững, thực tế lại đi rất nhanh, Trì Diên phải chạy bước nhỏ mới đuổi kịp đối phương.

Cuối cùng bà lão đi vào một căn nhà trệt nhỏ âm u đơn sơ, đứng trong phòng vẫy tay với Trì Diên ngoài cửa.

Quỷ vẫy tay mời vào nhà, đương nhiên không thể đồng ý.

Trì Diên siết chặt chiếc phù trừ tà còn lại trong áo, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn bất chấp đi vào.

Bà lão vẫn vừa lẩm bẩm vừa đi về phía trước: "Chỉ có bà bà là chết già, bà bà sẽ không hại người."

Trì Diên đi theo bà lão vào nhà, bên trong rất tối, cửa sổ đều dán bạt nhựa đen, bạt rất dày làm ánh sáng không xuyên qua được, mặt bà lão trong bóng tối trở nên trắng xanh.

Trì Diên không khỏi nắm tay thành quyền, cúi đầu, chợt trông thấy trên chiếc giường thấp dựa vào tường có một người, là Tống Cẩm.

Cậu kinh ngạc lại cảm kích mà nhìn về phía bà lão: "Bà..."

"Tiểu nha đầu giấu người trên lầu, bà bà nhìn thấy nên đã chuyển người tới đây." Bà lão nhìn lên người trẻ tuổi trước mặt, "Bà bà không hại người, bà bà cũng không cứu được người."

Bà nhìn sắc trời bên ngoài: "Sắp soát na rồi, hai người ở chỗ này sẽ bị tìm ra. Hai người trước đây đã bị soát ra rồi."

"Hiện tại sợ là không đi được nữa."

Trì Diên theo lời bà lão nói nhìn thời gian, đã năm giờ chiều.

Lúc cậu mang thứ kia rời thôn Hà Gia là một giờ chiều, không hề nhận ra đã trôi qua thời gian dài như vậy.

Bà chỉ về phía miếu thần Na: "Thiếu niên vào trong miếu trốn đi. Thần Na sẽ cứu hai người."

Bà lão nói vậy, giọng khàn khàn, biểu lộ trên mặt vẫn cứng đờ không cảm xúc, trong ánh mắt đục ngầu lại toát ra vẻ buồn bã.

Trì Diên gật đầu đáp lời bà, nói cám ơn xong chuẩn bị chào bà lão rời đi.

Trước khi đi cậu nhịn không được hỏi: "Bà ơi, hai người bị soát ra kia nhìn như thế nào ạ?"

"Là hai sai dịch, tới nơi này tìm người."

Vậy chính là hai cảnh sát kia rồi.

Trì Diên đỡ Tống Cẩm đi ra cửa, cuối cùng quay đầu lại nhìn bà lão, nói khẽ: "Sao bà bà không đi?"

Cậu tin tưởng bà lão có thể hiểu ý của cậu.

Bà lão chỉ lên trời: "Không đi được, bà bà chết muộn một bước, không đi được nữa. Ai cũng không đi được nữa."

Bầu trời âm u xám xịt như chì, giống như cái lồng thật lớn, bao trọn cả thôn ở trong.

Trì Diên kỳ thật sớm đã cảm giác được bất thường, thời điểm cậu xử lý hai tiểu quỷ kia, sau khi bị đốt sạch chúng giống như bị khoảng trời này hút vào. Cậu đã cố ý dùng máu vẽ phù vãng sinh lên búp bê nữ đồng kia, cũng vô dụng.

Trì Diên đỡ Tống Cẩm ra ngoài xong không đến miếu thần Na trốn như lời bà lão nói mà đi đến cổng thôn lấy xe máy. Cậu không tin miếu thần Na kia có thể cứu bọn họ, nếu quả thật có thể cứu, vì sao lần trước bà lão không để hai cảnh sát kia trốn vào trong miếu? Nếu quả thật có thần linh, tại sao lại ngồi nhìn thôn trấn mình phù hộ biến thành địa ngục trần gian?

Bà lão nói vậy chẳng qua chỉ là ôm hy vọng và chút niềm tin cuối cùng vào tín ngưỡng, khẩn cầu kỳ tích xuất hiện mà thôi.

Bởi vì bà biết rõ bọn họ đã không còn thời gian, chạy không thoát.

Nhưng Trì Diên vẫn muốn thử, dễ dàng cam chịu số phận mới là chỉ còn đường chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!