Edit by An Nhiên
Trì Diên đột ngột bừng tỉnh từ trong giấc mộng , trong lúc bất tri bất giác mồ hôi lạnh đã ướt sũng áo ngủ, tim vẫn đang đập thình thịch, một tiếng lại một tiếng như nhịp trống rối loạn.
Cậu run rẩy mở mắt, trông thấy tia sáng đèn giường màu cam ấm áp, phòng khách bên ngoài cũng đang bật đèn sáng trưng, lại đưa tay sờ mặt dây chuyền bằng ngọc đeo trên cổ, lúc này mới âm thầm dãn ra một hơi.
Cậu mơ tới bản thân lúc còn đang học đại học.
Trì Diên nhớ đến căn phòng thời đại học, lúc ấy một phòng bốn người ở, giường trên bàn dưới, trong phòng không có buồng vệ sinh; phòng tắm, chỗ đánh răng rửa mặt, toilet đều ở trong hành lang, cách mấy phòng ngủ lại xây một cái.
Cậu mơ thấy mình ra ngoài đi nhà cầu, sau khi trở về lại phát hiện cửa phòng ngủ đã đóng, cậu ra sức kêu to, đập cửa, nhưng bên trong không hề mở. Cậu gào lớn tên bạn cùng phòng, "Tớ Trì Diên đây, mau mở cửa", thế nhưng không có tác dụng.
Cậu có thể nghe thấy tiếng động bên trong, cũng không biết vì sao có thể lờ mờ thấy được cảnh tượng bên kia cánh cửa, cậu nhìn thấy ba người bạn cùng phòng đều ở trong đó, nhưng bên trong còn có một "Trì Diên", "Trì Diên" kia nói: "Đừng mở cửa, thứ bên ngoài không phải người đâu."
Mà đám bạn cùng phòng sớm chiều ở chung với cậu lại đang đứng chung một chỗ với thứ kia, nhốt cậu ở ngoài.
"Trì Diên" đứng sau lưng bạn cùng phòng tựa hồ cũng nhìn thấy cậu, đột nhiên hướng về phía cậu ngẩng đầu, nhếch môi, nở nụ cười.
Đúng lúc này Trì Diên bừng tỉnh.
Trì Diên cũng không phải người theo chủ nghĩa duy vật, hoặc là nói cậu một chút cũng không duy vật. Cậu không có năng lực gì khác thường, cũng không giống "Âm Dương Nhãn" có khả năng nhìn thấy mà quỷ như phim truyện miêu tả, nhưng cậu có thể cảm nhận được sự tồn tại của những thứ kia. Chúng rình mò trái phải, vờn quanh cậu, đầy bụng ác ý.
Cậu có khả năng cảm ứng được sự tồn tại của những thứ này từ rất sớm, nhưng cậu sợ hãi, không dám nói với ai, cho đến khi mười tuổi năm đó cậu bị người đẩy xuống từ trên cầu thang trung tâm thương mại, may mà không xảy ra vấn đề gì lớn, hệ thống giám sát của trung tâm thế nhưng lại hiển thị xung quanh cậu không một bóng người, là cậu tự mình ngã. Bà ngoại vào viện chăm sóc cậu, thời điểm thay quần áo cho cậu phát hiện sau lưng có một dấu bàn tay hơi nhỏ màu đỏ, gần như nhìn không thấy.
Bà ngoại quá sợ hãi, bấy giờ mới để tâm đến việc này, ngày đêm tự mình ở phòng bệnh trông coi cậu, chờ tình trạng của cậu chuyển biến tốt liền dẫn cậu đi bái phỏng một đạo quán rất nổi danh.
Trì Diên còn nhớ vị đạo nhân đã không còn nhỡ rõ mặt kia buộc một sợi dây bình an màu đỏ lên tay cậu, trầm giọng dặn dò: "Cách những thứ kia xa một chút, bọn chúng muốn hại chết con, chiếm lấy con."
Khi đó Trì Diên còn tỉnh tỉnh mê mê, sau khi về nhà một tháng, một ngày nọ lúc vừa cơm nước xong, dây bình an thế nhưng đột nhiên tự đứt thành hai đoạn, chỗ đứt bị đốt trụi thành màu đen, giống như bị ai đó dùng thuốc lá đốt lìa.
Bà ngoại kinh hãi, lại vội vàng mang cậu đi thăm hỏi vị đạo nhân lúc trước, đạo nhân rồi lại không gặp bọn họ, chỉ bảo đồ đệ chuyển lời, nói Trì Diên trời sinh thân thể cực hư (hư nhược), bản thân đạo hạnh chưa đủ, không bảo vệ được cậu, kêu bọn họ đi thỉnh cao minh khác. Bất luận van xin như thế nào đạo nhân cũng không chịu gặp lại Trì Diên, cuối cùng không có cách nào khác chỉ gọi bà ngoại vào nói chuyện.
Bà ngoại sau khi đi ra vành mắt đỏ ửng, tựa hồ đã khóc, bà dẫn Trì Diên rời đi, lại cố gắng tiếp tục đi cầu những "Cao nhân" khác, nhưng vị đạo nhân lúc trước bản lĩnh cao bối phận lớn, các đạo quán nghe nhắc đến đạo nhân đó đều nói mình đạo hạnh chưa đủ, căn bản không dám thử, vội vàng từ chối.
Đoạn thời gian kia nếu không phải bà ngoại một tấc không rời trông coi cậu, có lẽ Trì Diên đã sớm mất mạng. Mà bởi sự cố ngã ở cửa hàng bị thương lúc trước nên phải nghỉ ở nhà, có lão nhân chặt chẽ trông coi mới tránh được rất nhiều nguy hiểm. Mãi cho đến sau này không biết bà ngoại nghe được gì đó, cầu cứu nhà mẹ đẻ của mình, hao hết tâm tư lấy được một mặt dây chuyền ngọc nghe nói là linh ngọc tổ truyền, dùng dây bình an xâu lại cho Trì Diên đeo bên người, tình hình mới khá hơn.
Trì Diên vẫn như trước có thể cảm nhận được cảm giác rình mò như hình với bóng không gạt đi được kia, thậm chí dường như nghe thấy chúng phát ra những âm tiết vô nghĩa tràn ngập ác ý, nhưng trong vô hình như có một tấm màn ngăn cách cậu với chúng, khiến những thứ kia không cách nào tiếp cận Trì Diên, thực sự làm hại cậu được nữa.
Chỉ có điều gần đây tác dụng bảo vệ của ngọc dường như đang yếu dần, Trì Diên có thể cảm giác được, những thứ kia cách cậu càng ngày càng gần, càng ngày càng không kiêng nể.
Năm cậu chín tuổi, cha mẹ gặp tai nạn giao thông, sau đó cậu vẫn luôn được ông bà ngoại nuôi dưỡng, Đại học năm hai ông ngoại qua đời, mùa thu năm trước bà ngoại cũng rời khỏi cậu, người thân trong nhà chỉ còn lại một người chú, chú luôn bề bộn nhiều công việc trong công ty, cũng không quá thân cận với cậu, đối với chuyện lúc trước bà ngoại nói thân thể cậu hư nhược dễ khiến quỷ quái ghi nhớ, nơi nhờ người hỏi thăm khắp , dẫn cậu đi cầu thần lạy Phật lại càng cười nhạt coi thường, tuy rằng vì e ngại người lớn tuổi trong nhà nên không dám thẳng thắn ngăn cản, nhưng luôn không ủng hộ. Vì vậy hiện giờ muốn tìm cách bảo vệ tính mạng chỉ có thể tự dựa vào bản thân Trì Diên.
Cũng may cha mẹ để lại nhà cửa gửi tiền vào ngân hàng cho cậu, ở công ty của chú cậu cũng có cổ phần, gia cảnh cha mẹ ngoại tổ giàu có, bà ngoại bởi thương con gái lại càng đặc biệt thiên vị cậu, cho tới giờ chưa từng động đến tài sản cha mẹ Trì Diên để lại cho con trai, thậm chí còn giúp cậu đầu tư, sau khi bà ngoại qua đời cũng để lại không ít tài sản của mình cho Trì Diên, để cậu không đến mức vì sinh kế mà vất vả.
Trì Diên vẫn luôn sống trong sợ hãi mơ hồ, bởi lo lắng sẽ đột tử chết hoặc bị giết chết, cậu không giống mọi người khao khát công thành danh toại, sau khi tốt nghiệp chỉ tùy tiện tìm một công việc liên quan đến chuyên ngành của mình, từ từ mà tiến lên.
Trì Diên lấy điện thoại ra nhìn, 3:59, rất tà môn, mỗi lần cậu bừng tỉnh từ trong ác mộng, thời gian đều là 3:59. Chỉ có điều từ nhỏ đến lớn gặp ma đụng quỷ đã nhiều, chút chi tiết vụn vặt này cậu không còn để trong lòng, chỉ cầu không làm hại đến bản thân là tốt rồi.
Lúc này cậu cũng hết buồn ngủ, lấy điện thoại ra xem, thấy mọi người trên mạng vui thì cười giận thì mắng, trò chuyện vui vẻ, thấy bạn bè kể chuyện nhà cửa cuộc sống gần đây, lập tức cảm giác lây được không ít nhân khí, huyết dịch dần lưu thông, trái tim đang đập nhanh cũng từ từ bình ổn, giống như một lần nữa sống lại.
Cứ kéo dài như vậy đến 7h, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, lúc này Trì Diên mới rời giường, tắt đèn giường và đèn phòng khách, chuẩn bị đi rửa mặt.
Căn nhà cha mẹ để lại cũng ở thành phố này, thế nhưng phương vị thiên âm, lấy ánh sáng không tốt, Trì Diên vẫn luôn cảm giác cái mạng này của mình chính là mặt trời cho, chỉ khi đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ ấm áp mới có thể có được cảm giác dễ chịu nhẹ nhõm, khi đó những thứ bên người kia cũng ít đi rất nhiều, bởi vậy cậu đem căn nhà kia cho thuê, bản thân thì chuyển ra thuê một căn phòng hướng về phía mặt trời ở gần chỗ làm, trước khi thuê còn đặc biệt tìm người xem qua, phòng chọn là phòng có phong thủy tốt nhất dương khí dồi dào nhất
-- người bình thường có thể không để tâm những thứ này, nhưng Trì Diên cực kì coi trọng.
Điều yên tâm là vì có kinh nghiệm từ nhỏ đến lớn, hiện giờ cậu phân biệt bọn bịp bợm giang hồ rất thạo, hầu như vừa gặp mặt nói vài câu là phân biệt được đối phương thật sự có năn lực hay chỉ là lừa bịp dùng chiêu bài.
Bởi vì đặc thù bản thân, Trì Diên vẫn tương đối bài xích giếng, gương soi, đầm nước, các loại đồ vật hay nơi có âm khí nặng hoặc có chút linh dị, dù biết nhựa plastic không tốt cho sức khỏe, lúc ăn cơm cậu vẫn kiên trì dùng bát đũa được chế tạo từ nhựa
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!