Sau khi giữ ta ở lại, cô cô không còn đút đồ ăn cho ta ăn nữa mà bảo Tiếu Tam dẫn ta đi ngao du khắp núi, đồng thời dạy ta tiếng người.
Ta và cô cô là rắn, Liễu Tu Trạc là sói, Tiếu Tam là khỉ mặt chó, chủng tộc khác nhau, ngôn ngữ khác nhau, vậy nên dùng tiếng người để trao đổi là thuận tiện nhất, hơn nữa cô cô phải che chở cho người dân dưới chân núi, nhận sự cúng tế của họ, bởi vậy hiểu tiếng người có ích cho tất cả chúng ta.
Khoảng thời gian đi cùng Tiếu Tam, ta mới biết thì ra ngọn núi này lại lớn như vậy.
Lúc này ta mới phát hiện Tiếu Tam không thích viết chữ, vì vậy mới chọn cái tên đơn giản nhất.
Cô cô cũng có tên, cô ấy tên Giang Vũ.
Nghe đâu lần đầu hóa hình để ứng với lôi kiếp, cô ấy nhận được sự giúp đỡ của người nhà họ Giang, người đó đặt tên cho cô là Giang Vũ.
Còn về Liễu Tu Trạc, bởi vì rắn lấy họ Liễu, nhưng cô cô lại không mang họ Liễu, nên khi chọn tên anh đã chọn họ Liễu.
Ta mừng thầm, chỉ có tên ta do cô cô đặt.
Tiếu Tam nói rất nhiều, suốt ngày cứ cười đùa, chưa từng nghiêm túc lần nào cả.
Nhưng hắn mạnh lắm, với móng vuốt dài bảy tấc hắn có thể g**t ch*t một con trăn to chỉ với một cú vồ.
Đánh chết nó vì nó đã bước vào cánh cửa tu hành, cô cô muốn đưa nó về động, để nó sống mà không cần ăn uống, hãm được bản tính sát sinh, tránh uống máu, tu thành đắc đạo, nhưng bản tính hoang dã ấy khó mà thay đổi, không biết từ đâu mà nó biết đến tà pháp, sau khi g**t ch*t con mồi, nó sẽ uống máu ăn thịt, dần dần nó chuyển sang giết hại những sinh vật đang mang thai, lấy bào thai ra và ăn thịt chúng.
Nghe nói bào thai là sinh vật chưa từng thấy ánh mặt trời, có sức sống mãnh liệt nhất.
Khi đó ta mới biết cô cô là xà tiên quản lý mọi sinh linh trên núi, bảo vệ dân làng, đồng thời cũng biết sự chênh lệch giữa mình và họ.
Con mãng xà khổng lồ mới kêu lên đã có thể dọa chết ta nhưng chỉ chịu được một cú vồ của Tiếu Tam.
Ta không biết mình đã đi theo Tiếu Tam bao lâu, ta chỉ nhớ vào những lúc nóng nhất và lạnh nhất trong ngày, cô cô đều sẽ đến nói chuyện vài câu bằng ngôn ngữ rắn với ta.
Cô cô dạy ta cách nằm liên hoa, cách phát âm từng chữ cái, cách ngửa mặt với mặt trời và mặt trăng để hít thở.
Liễu Tu Trạc nói đây là cách tập thở để tu hành.
Anh ta nói ta và cô cô đều là rắn, cách tu hành của cô ấy có tác dụng với ta nhất, ta được hời rồi, chỉ có anh ta và Tiếu Tam phải tự lực cánh sinh.
Thật may mắn khi ta và cô cô đều là rắn.
Ta tu hành rất nhanh, cô cô nói rằng do ta sở hữu thể âm dương, đương nhiên phải nhanh rồi.
Cô cô còn nói ta là một tạo hóa đặc biệt, nhật nguyệt cộng sinh, thiên phú dị bẩm.
Ta không hiểu tại sao khi nhắc đến nhật nguyệt cộng sinh, hết lần này đến lần khác cô cô cứ nói đây là cơ duyên của ta, tạo hóa của ta, thiên phú của ta...
Mãi đến sau này ta mới hiểu.
Ngay từ đầu cô cô đã biết tất cả, vậy nên cô cô mới muốn biến điểm bị kỳ thị của ta thành ưu điểm.
Tiếc là mãi cho đến khi cô cô qua đời, ta mới hiểu tại sao Tiếu Tam và Liễu Tu Trạc có thể tự chọn tên cho mình, còn ta thì được cô cô chủ động đặt tên là... Minh Cộng!
Sau khi Liễu Tu Trạc hóa thành hình người, anh ta không còn trở về hình dạng sói trắng, lúc nào cũng trong bộ đồ trắng bay bay cùng tiến cùng lui với cô cô.
Ánh mắt anh ta nhìn cô cô rất khác thường, hơi giống cách ta nhìn chằm chằm con mồi khi đi săn, cũng giống cái cách người bạn đồng hành nhìn ta vào đêm trăng sáng ấy.
Khi Tiếu Tam tới thời điểm tu hành quan trọng, phải bế quan trong động, công việc dẫn ta đi tuần tra quanh núi thuộc về Liễu Tu Trạc.
Đám yêu tinh quái vật trên núi đều cung kính gọi anh ta là sơn quân, còn rất nghe lời anh ta, không giống như với Tiếu Tam đầu óc đơn giản.
Ta thầm thề mình cũng sẽ tu luyện thành người, sát cánh cùng anh ta và cô cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!