Ta là con rắn nước màu đen đỏ, ngày ngủ tối ra ngoài, cùng bạn bè bắt tôm bắt ếch làm thức ăn.
Khác với những loài rắn khác, đa số rắn nước sống cùng nhau, ngủ chung một động.
Bản thân ta có thể nói là không lo không nghĩ, cũng có thể nói là hơi đần độn, trừ việc săn mồi ra thì chỉ có chơi đùa với bạn bè trong nước suốt đêm.
1
Mãi cho đến khi thời tiết nóng lên, trăng sáng phản chiếu mặt nước.
Một người bạn hay cùng ta săn bắn và chơi đùa hàng ngày ở trên cỏ phát tín hiệu với ta, đầu đè lên đầu ta.
Ta biết điều này có ý nghĩa gì, vậy nên cũng quấn quanh người nó, đối mặt với ánh trăng, lắng nghe tiếng nước, hai thân rắn đen đỏ dính chặt vào nhau, không biết đâu là vảy của nó, đâu là vảy của ta.
Ngay khi ta đang chờ đợi khoảnh khắc quan trọng nhất của cuộc đời một con rắn thì nó đột nhiên kêu lên một tiếng, rút đuôi về rồi lùi đi thật xa, sau đó nhe răng gầm gừ với ta.
Đám bạn gần đó nghe thấy tiếng thì cực kỳ tức giận, đồng thanh kêu lên.
Một vài con rắn khác bơi tới xô ngã ta, những chiếc đuôi rắn quấn chặt ta, lật ta lại.
Mãi đến nhiều năm sau ta mới biết mình khác chúng.
Khi ấy ta không biết mình sai chỗ nào, chỉ biết chúng đột nhiên nổi điên lao tới cắn xé ta.
Rắn nước nhỏ bé và không có độc nên phải sống thành bầy đàn để xua đuổi kẻ thù ngoại lai.
Và từ hôm nay, ta trở thành kẻ thù ngoại lai ấy.
Ta không nhớ mình đã thoát đi như thế nào, sau này nhiều lần ta đã cố gắng quay về, nhưng mỗi khi đến gần bờ sông, ta lại bị tấn công hội nhóm.
Ta cũng từng thử gia nhập tộc đàn khác nhưng vẫn bị xua đuổi.
Rắn nước hoạt động một mình dễ trở thành thức ăn cho những loài rắn khác và thiên địch, vì vậy ta cứ trốn chui trốn nhủi, không biết mình sai ở đâu, cũng không biết tại sao đêm hôm ấy ta đang cùng nó vui vẻ thì lại đột nhiên xảy ra chuyện như vậy.
Trời sắp lạnh rồi, nếu còn chưa tìm được chỗ trú đông an toàn, e rằng ta sẽ chết cóng mất.
Không thể đến gần bờ sông, thế thì chỉ đành vào núi tìm kiếm.
Không ngờ ta lại bị một con chim ưng gắp lên.
Ta ra sức giãy giụa cắn xé.
Từ cái đêm ấy, gần như đêm nào ta cũng đánh nhau với đồng loại, ông trời thấy ta đáng thương mới để ta thành công thoát khỏi nanh vuốt của chim ưng.
Nhưng ta rơi từ trên không xuống, xương đều gãy nát, đầu và đuôi run rẩy liên tục.
Ta đã không còn biết cảm giác đau, nhưng ta vẫn không hiểu đêm đó bản thân rốt cuộc đã mình đã mắc sai lầm gì.
Dù có chết, ta cũng phải tìm một hang động hoặc chỗ khuất để ẩn náu, nếu không sẽ trở thành thức ăn cho loài khác.
Trong lúc ta đang cố kéo lê thân rắn này thì bỗng có một giọng nói vang lên: "Cô cô, ở đây có một con rắn đang hấp hối."
Giây sau, một móng vuốt khổng lồ đè ta lại.
Trừ một màu trắng như tuyết ra, ta không còn nhìn thấy gì cả.
Mãi cho đến khi một giọng nói dịu dàng truyền đến: "Kẻ mạnh h**p yếu, nhìn vết thương trên người nó là biết nó vừa bị con ưng trên núi bắt, không sống lâu được nữa."
"Cô cô, gần đây người dạy ta dược lý, hay là để ta thử chữa trị cho nó xem." Đối phương thăm dò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!