Bây giờ tất cả anh chị em họ đều đã chết, việc họ cầu xin cái gì quả thật không còn quan trọng.
Tôi thở dài: "Thế còn chuyện dời mộ thì sao?"
"Quá nhiều bào thai bị chôn dưới tà thạch đều là để cầu con trai. Cô không phát hiện thôn chúng ta rất ít con gái sao? Những người bạn cùng lớp của cô hầu như đều là con trai, bọn họ đều là những đứa con bố mẹ cầu được dựa vào việc hy sinh con gái đấy. Dạo gần đây việc hiến tế người lại bắt đầu, hơn nữa Minh Cộng có thể cảm nhận được huyết mạch của nhà họ Giang nên đã ép bác cả của cô gả cô cho tà thần.
Chỉ cần cô bị chôn dưới tà thạch, hắn mới có thể nắm giữ hồn phách của cô, từ đó xương rắn kia không thể trấn áp hắn nữa, hắn có thể thoát ra, muốn làm gì thì làm."
Nghe đạo sĩ Hồ kể, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh mọi người tr*n tr**ng quỳ lạy, dập đầu đến chảy máu vơi tà thạch.
Đạo sĩ Hồ kể tiếp: "Dời mộ là kế hoạch của bác cả cô, việc chôn tấm vải đỏ cùng rắn cũng là ý đồ của ông ta. Để ngăn cản, tôi chỉ có thể lợi dụng việc xem phong thủy, chọn nơi dời mộ là chỗ chôn hài cốt của sơn quân, thả sơn quân ra, đồng thời yêu cầu anh chị em họ các cô giữ mộ để bọn họ không thể chôn tấm vải đỏ. Nhưng không ngờ... Chuyện sau này cô cũng biết rồi đấy."
Thảo nào nhiều năm qua Liễu Tu Trạc không hề xuất hiện, anh chỉ xuất hiện vào cái đêm trông mộ.
Hóa ra hài cốt còn bị khóa trong ngôi mộ mới kia.
Chẳng trách miếng đất đó của nhà họ Giang bỏ hoang bao nhiêu năm như vậy, thì ra bọn họ chôn xương sói bên dưới.
Chẳng trách Liễu Tu Trạc nói nhà họ Giang đáng đời.
"Lão đạo nói xong rồi, cứ như thế đi. Haizz..." Đạo sĩ Hồ đứng dậy, "Thần vốn là tâm, thiện ác vốn do con người quyết định, không phải thần linh."
Tôi nằm trên giường bệnh nhìn đạo sĩ Hồ, định hỏi tại sao ông ta lại muốn lấy xương đuôi rắn trên cổ tôi để tế lễ, nhưng khi thấy ông ta lom khom rời đi, tôi quyết định không hỏi nữa.
Chắc bố mẹ đã đi giải quyết nốt chuyện còn lại nên chưa về.
Phòng bệnh ở bệnh viện thị trấn không có điều hòa, chăn bông đã cũ, tuyết bên ngoài bắt đầu tan, tôi quấn hai cái chăn mà vẫn lạnh run người.
Tôi nằm co lại như trái bóng, cố gắng xoa chân.
Trong lúc mơ màng, hình như có thứ gì đó lông xù ấm áp ôm lấy hai chân tôi.
Ổ chăn từ lạnh như băng cũng dần trở nên ấm áp.
Tôi biết đó là Liễu Tu Trạc, đang định xoay người lại nhưng rồi không biết phải đối mặt với anh thế nào.
"Ngủ đi."
Sau lưng vọng tới tiếng thở dài của Liễu Tu Trạc, giây sau anh ôm tôi vào lòng, cái đuôi dài bảo vệ chân tôi.
Trái tim tôi bỗng mềm nhũn.
Oán hận của Minh Cộng lớn đến mức muốn cả thôn huyết tế tà thạch, Liễu Tu Trạc bị lột da sói, tận mắt nhìn thấy cô cô xà tiên bị ăn thịt uống máu, sao có thể không hận?
Nhưng cuối cùng anh vẫn thu tay, đi tìm đạo sĩ Hồ, cứu những người có thể cứu.
Chuyện trong quá khứ như gió thổi mây bay.
Tôi nằm trong lòng Liễu Tu Trạc, cứ thế đi vào giấc.
Giấc ngủ này rất sâu, cả người tôi như được bao bọc trong sự mềm mại.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Liễu Tu Trạc đã rời đi, nhưng trên cổ tôi lại xuất hiện xương đuôi rắn.
Nhưng sợi dây không phải dây da lúc đầu mà là làm từ lông sói trắng như tuyết.
Cảnh sát cùng bố mẹ tới hỏi thăm tôi.
Theo cái cớ đạo sĩ Hồ đã tìm giúp, tôi chỉ nói mình bị nhà bác hai đưa đi để gả cho thần đá, sau đó thì ngất xỉu, không còn biết chuyện gì nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!