Nghe tiếng cười to của Minh Cộng cùng âm thanh vừa cười vừa khóc ở nơi xa, tôi đoán Liễu Tu Trạc đã tìm được Tiếu Tam, đạo sĩ điên đã cho tôi xương đuôi rắn khi tôi mới chào đời.
Nhưng trông Minh Cộng có vẻ rất tự tin.
Vừa dứt lời, hắn liền ngẩng đầu tru lên một tiếng dài, như hổ gầm rồng thét, như núi rừng nức nở, như ma than quỷ khóc.
1
Theo tiếng hét này, mưa đá lập tức dừng lại, tiếng quỳ lạy đập đầu của dân làng bị mê muội lần nữa vang lên.
Áo bào trên người bay phấp phới trong gió rồi cuộn tôi lại.
Tôi có cảm giác cơ thể mình như một con rắn sắp bị áo bào kéo đi.
Minh Cộng hừ lạnh: "Đúng là ảo tưởng!"
Sau đó hắn xé toạc áo choàng, ôm chặt lấy tôi: "Liễu Tu Trạc, bao nhiêu năm qua cậu luôn mắt nhắm mắt mở nhìn mọi việc ta làm, dạo gần đây còn đổ thêm dầu vào lửa, không phải cũng vì báo thù lũ vô ơn như nhà họ Giang đã ăn thịt uống máu của cô ấy sao?"
Tôi nằm trong vòng tay hắn, khi nhìn xung quanh, bên dưới chân đá đều là xác chết.
Chị lớn, anh hai, anh ba...
Bác cả, bác hai...
Còn cả pháp sư và vài người không thể kể tên.
Tất cả đều tr*n tr**ng nằm dưới gốc đá, bùn đất ướt sũng ướt sũng như tuyết tan trong máu, cơ thể dần lún xuống, chỉ còn lại xương rắn hòa ngọc vẫn đang cuộn quanh Âm Dương Nguyên Thạch cao chót vót.
Những dân làng khác thì vẫn tiếp tục quỳ lạy dập đầu, mặc kệ mặt mũi đã bầm dập, đẫm máu.
Nhìn cảnh tượng này mà tôi rét run.
Nhà họ Giang và rất nhiều người khác đã chết, đây là sự trả thù của Minh Cộng!
Liễu Tu Trạc có biết không?
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Liễu Tu Trạc trong bộ đồ trắng ở phía bên kia đang nhìn qua đây bằng ánh mắt thương hại.
Bên cạnh là một ông cụ đầu tóc bạc phơ sở hữu đôi mắt trong suốt đến đáng sợ.
Thấy tôi, ông ta liền quỳ xuống, ngửa đầu lên trời cười ba tiếng rồi ngã xuống đất khóc ba tiếng.
"Tiếu Tam, cô ấy giao động tiên cho ông. Ta không muốn giết ông nên mới nhốt ông trong đó. Tại sao ông lại ra đây cản ta?" Minh Cộng ôm tôi, từng bước đi về phía đỉnh Dương Nguyên Thạch.
Tại vị trí này, tôi có thể thấy hàng loạt thi thể đang lún xuống, có thứ gì đó dưới mặt đất đẫm máu đang từ từ trồi lên nhưng không thể thoát ra vì bị ngọc cốt đè nặng.
Minh Cộng vỗ tay một cái.
Dân làng đáng huyết tế bắt đầu bò lên đá.
Chẳng lẽ phải hiến tế bằng cả mạng sống?
Liễu Tu Trạc lạnh lùng quát: "Lão Hồ!"
Anh vừa dứt lời, đạo sĩ Hồ đột nhiên lao ra ném một tấm lưới về phía Minh Cộng.
Tấm lưới có màu đỏ rực nồng nặc mùi máu cùng vài mùi khác khiến người ta dù ngửi từ xa cũng thấy ngứa họng.
Minh Cộng không hề sợ hãi, hắn thản nhiên ngẩng đầu nhìn tấm lưới, nhẹ nhàng phất tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!