Không chỉ chôn hài cốt của anh cả, mợ cả và tên đeo vàng đầy người dưới tà thạch, họ thậm chí còn muốn mở quan tài của ông bà nội, nhét hài cốt của hai người vào trong bao bố rồi chôn cùng với hy vọng kiếm thêm chút vàng.
Có người muốn ngăn cản thì bị bác cả phản bác lại: "Bây giờ chú đào hài cốt của tổ tiên chú ra, biến thành vàng hết không phải tốt hơn sao?"
Vừa nghe câu này, bắt đầu có người lung lay, cũng muốn đào mộ tổ tiên lên.
Minh Cộng hừ một tiếng: "Thần vốn trong tâm, từ tâm mà thành."
Sau đó hắn phất tay với tà thạch.
Ba anh chị họ lại đồng thanh đọc như con rối: "Cung nghênh thần phi gả cho thần đá, cung nghênh thần phi gả cho thần đá."
Theo đó, lũ rắn nằm trên tà thạch bò xuống xếp thành một hàng kéo dài đến lều như trải đường đón khách.
Pháp sư vội nhét xương vàng vào túi rồi kêu to: "Vạn rắn cùng dự tiệc, trăm ma ngồi vào chủ, mọi người đã tề tựu, cung thỉnh thần phi gả cho thần đá."
Mọi người tạm gác việc đào hài cốt sang một bên, vội chạy về hướng này, những người tế gà lúc đầu vui mừng hớn hở.
Lúc này sự oán hận trên khuôn mặt của Minh Cộng mới dần biến mất.
Hắn cọ khuôn mặt bán nam bán nữ vào mặt tôi: "Giang Vũ, tôi ở bên kia chờ em."
Rồi hắn xoay người, chớp mắt một cái đã đứng bên tà thạch.
Áo bào màu đỏ bay bay trong gió lạnh, kỳ lạ và có cảm giác máu me.
Tôi vô cớ cảm thấy bất an.
Nhưng chưa kịp nghĩ được gì, dân làng đã chạy tới nâng kiệu đi về phía tà thạch.
Những người không nắm được cột kiệu thì thi nhau ném vàng mã, cùng pháp sư và anh chị họ đồng thanh đọc: "Vạn rắn cùng dự tiệc..."
Ngôi mộ và tà thạch cách nhau một con sông, nhưng chỉ đi vài bước, dân làng đã khiêng tôi đến bên tà thạch.
Lúc này tôi mới phát hiện xung quanh tà thạch là xương rắn to bằng cái chân.
Xương bằng ngọc, đốt sống và xương sườn hiện rõ uốn lượn quanh Âm Nguyên Thạch và Dương Nguyên Thạch theo hình số 8, trông như đang bảo vệ, cũng như...
Trấn áp chúng!
Vừa có suy nghĩ này trong đầu, xương đuôi rắn trong tay tôi càng nóng hơn.
Tiếc là tôi không thể xem xương đuôi rắn này có phải một phần bị thiếu của cả bộ xương hoàn chỉnh kia không.
Đúng lúc này, mọi người hạ kiệu, ba chân bốn cẳng kéo tôi ra ngoài, sau đó đặt tôi nằm giữa Âm Dương Nguyên Thạch, nơi có xương rắn uốn lượn.
Minh Cộng đứng trên đỉnh Dương Nguyên Thạch cúi đầu nhìn tôi, mỉm cười.
"Huyết tế thần đá, mọi tội lỗi sẽ được xóa bỏ." Anh chị họ ở trên đỉnh đá dập đầu quỳ lạy.
Dân làng lập tức quỳ xuống, có người bò đến ngay sát tà thạch để dập đầu.
Anh chị họ càng dập đầu càng mạnh, máu từ bên trên chảy xuống.
Họ càng làm mạnh thì dân làng cũng bắt chước làm mạnh theo, thậm chí có người nhiệt tình đến mức đổ đầy mồ hôi, phải cởi áo giữa nền tuyết.
Dù đang mặc quần áo dày trong trời đông giá rét nhưng họ như phát điên, giật mạnh quần áo xuống.
Một lúc sau, đã có một nhóm người tr*n tr**ng quỳ bên tà thạch, điên cuồng quỳ lạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!