Nghe những gì Liễu Tu Trạc nói, nhất thời tôi không thể phân biệt giữa anh và Minh Cộng rốt cuộc là bạn hay thù, bọn họ rốt cuộc muốn làm gì.
Chẳng lẽ chỉ vì tôi có thể dùng xương đuôi rắn phong ấn Minh Cộng nên Minh Cộng muốn cưới tôi, thực chất là để giết tôi, dễ bề thoát thân sao?
1
"Em cất xương đuôi rắn này đi." Liễu Tu Trạc xoa bóp giúp tay tôi ấm lên, sau đó cởi áo choàng quấn quanh người tôi, "Cứ chờ xem đi, những người này phải nhận báo ứng họ đáng phải nhận."
Những người này là người nhà họ Giang à?
Vừa nói hết câu, Liễu Tu Trạc lại biến mất.
Trong tiếng sấm đùng đùng, Minh Cộng mặc đồ đỏ đứng từ xa mỉm cười với tôi rồi cũng ẩn thân vào trong đá.
Theo sự biến mất của hai người họ, sấm chớp cũng không còn.
Dân làng vốn dĩ sợ đến mức không nói lời nào bắt đầu nghị luận: "Sấm sét này lạ thật, cái chết của đích tôn nhà họ Giang càng lạ hơn."
"Đã có vài người nhà họ Giang chết một cách máu me, chắc không phải đá nhân duyên này thật sự tà môn đấy chứ?"
"Đang mùa đông, toàn bộ sấm chớp đều đánh xuống tảng đá, không biết việc này là thế nào?"
Trong lúc mọi người sôi nổi thảo luận, đột nhiên lại có tiếng "rắc".
Ngay sau đó Dương Nguyên Thạch và Âm Nguyên Thạch đứng sừng sững trong nền tuyết bắt đầu nứt ra.
"Đá nhân duyên bị sấm sét đánh vỡ rồi!"
"Không lẽ nó là tà thạch y như lời Giang Vũ nói sao?"
"Thảo nào vừa tế gà vừa phải chôn gà bên dưới, đúng là tà môn, may mà đã bị sét đánh!"
Mọi người vừa nói vừa đến gần tà thạch đã bị nứt, giơ điện thoại lên đi loanh quanh để quay phim, nhưng vì trước đó nó từng dính máu nên không ai dám chạm vào.
Có mấy bà cụ lớn tuổi nhân lúc không có ai đã chui vào lều, lén lấy đi những con gà sống được treo lên làm "sính lễ" dâng cho thần.
Khi nhìn sang tôi đang ngồi trong kiệu và thi thể nằm ngổn ngang dưới đất, họ tỏ ra chê bai xủi quẩy, còn ghé tai nhau thì thầm: "Cái thai Giang Tuấn Húc chôn dưới tảng đá là của cậu ta đấy!"
"Thật à? Không phải cậu ta chưa kết hôn sao?"
Một bà cụ khoảng 70 tuổi gật đầu, tỏ ra thần bí: "Chính mắt tôi thấy mà. Khoảng năm sáu năm trước, ông già nhà tôi đi đánh bài nửa đêm chưa về, tôi phải đi tìm ông ấy, vô tình thấy Giang Tuấn Húc chôn thứ gì đó máu me nhầy nhụa dưới đá nhân duyên. Khi đó còn có mẹ cậu ta, hai người cứ cằn nhằn nhau mãi. Tôi lén theo dõi, thầm đoán nếu đi tế tà thạch vào ban đêm thì chắc không phải gà sống.
Đợi họ đi rồi, tôi đào lên xem thì... Là một bé trai năm sáu tháng đã thành hình rồi, bên trên còn viết tín nam Giang Tuấn Húc dùng con trai huyết tế tà thần, cầu xin này nọ."
"Đúng rồi, năm đó tôi có nghe đồn cậu ta đã có bạn gái, người ta ở tỉnh khác, bố mẹ cậu ta không cho cưới vì nhà kia thách cưới quá cao. Không ngờ cuối cùng bọn họ lại bắt người ta phá thai, thảo nào cả hai mẹ con đều chết thảm như vậy, đúng là báo ứng."
Tôi nhớ ra rồi, năm sáu năm trước đúng là anh cả từng dẫn một cô gái về nhà, có điều mợ cả không đồng ý, chê người ta không phải vợ hiền dâu thảo. Cô gái ấy chỉ ở lại một đêm, đi ngay vào sáng sớm hôm sau, tôi thậm chí chưa được gặp mặt nên không rõ tình hình, chỉ nghe mẹ cảm thán.
Không ngờ cô gái ấy đã phá thai rồi đưa thai nhi cho anh cả!
Chẳng phải chuyện đó trái ngược với tình hình của em ba sao?
Đúng lúc này, mấy bà cụ đã treo gà lên sào rồi đem ra ngoài: "Ăn gà sống, còn ăn thai chết, dù có là thần được tôn thờ thì cũng chỉ là một tảng đá, hắn còn muốn cưới con gái nhà người khác, còn để đích tôn và cháu gái lớn nhà họ Giang đứng trên đó... Trời ạ, nói không chừng là yêu quái đã thành tinh đấy."
"May mà đã bị sét đánh, Giang Vũ không cần gả đi nữa. Chúng ta cầm mấy con gà tốt chia nhau đi, cũng sắp tế rồi! Tà thạch đã bị sét đánh, không để nó được hời, trứng gà cũng phải lấy về!"
Một lúc sau họ đã nhét đầy túi, chuẩn bị lén đi.
Tôi thật sự bất lực khi thấy họ đã biết đá nhân duyên rất tà môn nhưng chẳng hề kiêng kị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!