Chương 38: (Vô Đề)

Mọi người vốn đang hào hứng "dâng lễ" đều giật mình hoảng loạn: "Cậu ta bị ma đói ám rồi, mau nghĩ cách đi! Mau!"

Bác cả hưởng ứng tiếng gọi nhưng không dám đến gần.

Mấy lần bác hai muốn giúp đỡ nhưng đều bị mợ hai cản lại: "Trên người nó có bùa hộ mệnh của Giang Vũ, sẽ không sao đâu."

Nghe vậy, bác hai liền quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét và tức giận, như thể nghi ngờ tôi đã đổi bùa hộ mệnh.

Trong lúc trì hoãn, có tro đỏ rơi trúng người anh cả khiến áo khoác của anh ta bốc cháy.

Anh ta vẫn không cảm nhận được gì, cứ tiếp tục ăn vàng mã trong chậu than, mặc cho ngọn lửa lan khắp người.

Nhìn nửa người anh họ bị ngọn lửa bao trùm, bác cả hoàn hồn, quát lớn với đám pháp sư: "Cứu người! Mau cứu người đi!"

Người vây xem đều sợ hãi, sau tiếng hét này, tất cả mới sực tỉnh, vội đi lấy nước hất vào người anh cả.

Lửa được dập tắt, anh cả cũng tỉnh lại.

Anh ta bối rối nhìn hai tay cầm tiền giấy ướt sũng, muốn nói gì đó.

Bác cả đột nhiên xông qua giật lấy tiền giấy trong tay anh ta, lắc vai anh ta thật mạnh: "Cái này không ăn được, tỉnh lại đi!"

Nhưng chính lúc này, một âm thanh giòn tan vang lên.

Nó như tiếng bạn bóc vỏ giòn bên ngoài khoai lang nướng vậy.

"Tiền... Tiền của tôi..." Anh cả vẫn với tay lấy tiền trong giỏ.

Người xưa có câu, tiền giấy chỉ dành cho người chết.

"Giang Tuấn Húc." Sắc mặt bác cả tái mét, vội quát to với bác hai, "Đưa nó về trước đi, nhanh!"

Bây giờ đã không sao nên mợ hai buông tay.

Nhưng ngay khi bác cả và bác hai đè vài anh cả, vặn tay anh cả ra sau, tôi bỗng nghe một tiếng "tách"

Giây sau, đầu anh cả tách rời khỏi cổ.

Sau khi cái đầu rơi xuống đất, anh ta vẫn nhìn giỏ tiền giấy, lẩm bẩm: "Tiền... Tiền của tôi..."

Từ phần cổ bị gãy, tro giấy đen đỏ bay ra cùng ánh lửa.

Đầu anh cả như than hồng đang cháy, chỉ một lúc sau, cái đầu đã tan thành nhiều mảnh.

Bác cả và bác hai đang ôm anh cả sợ đến mức cứng đờ.

"A!" Bác hai cảm nhận được sức nóng, kêu lên một tiếng rồi buông ra.

Thi thể không đầu của anh họ rơi xuống đất rồi bốc cháy, lặn lộn không ngừng.

Mọi người tụ tập bên ngoài hốt hoảng lùi về sau.

Lúc này, sấm chớp đùng đùng.

Khác với những tiếng đơn lẻ lần trước, lần này sấm chớp liên hồi như tiếng trống.

Từng tia sét chói lóa từ trên trời đánh xuống phản chiếu nền tuyết trắng, như thể trời đất hòa làm một, chỉ còn Dương Nguyên Thạch và Âm Dương Thạch đứng sừng sững.

Tôi ngồi trong cỗ kiệu nhỏ hẹp, giật mình khi nghe tiếng sấm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!