Chương 37: (Vô Đề)

Có hiệu lệnh của pháp sư, anh cả lập tức bước tới, vợ chồng chú hai đỡ tôi lên lưng anh ta.

Kiệu chỉ cách chúng tôi năm bước nên chỉ cần cõng tượng trưng.

Ngay khi tựa lên lưng anh cả, tôi liền thấy sợi dây trên cổ anh ta đã hoàn toàn biến thành một con rắn màu sắc sặc sỡ, thân rắn đang bò, đầu rắn đưa ra trước, đôi mắt màu xanh tràn ngập sự háo hức kích động.

"Ưm... Ưm..." Tôi r*n r* nhắc nhở.

Liễu Tu Trạc là sói, Minh Cộng là đá, nhưng việc này từ đầu đến cuối luôn có dấu vết của rắn tồn tại.

Rốt cuộc xương đuôi rắn đến từ đâu đến giờ vẫn chưa rõ.

Anh cả sợ tôi phản kháng nên bước nhanh tới trước kiệu.

Bác hai vội nhét tôi vào trong.

Anh cả còn cười: "Em cứ yên tâm, em gả cho thần đá rồi, sau này anh sẽ giúp em báo hiếu với chú ba."

Anh ta lại muốn dùng bố mẹ uy h**p tôi à?

Tôi nhìn chằm chằm cổ anh ta.

"Sau khi em gả cho thần đá, anh sẽ cung phụng bùa hộ mệnh này, để nó bảo vệ cả gia đình. Chú ba và mợ ba sẽ không sao." Theo ánh mắt của tôi, anh cả sờ xương đuôi rắn trong lớp á.

Khi anh ta cầm lấy, con rắn liền ngóc đầu, chui thẳng vào tai anh ta.

"Ưm..." Tôi kêu lên vì sợ hãi.

Nhưng anh cả chỉ mỉm cười rồi quay đi.

Xung quanh khói lửa dày đặc, hơn nữa khi nãy anh ta đối diện với tôi, bị tóc che nên những người khác hoàn toàn không nhìn thấy con rắn.

Tôi muốn lên tiếng nhắc nhở nhưng khi anh ta quay đi, tôi lại thấy đuôi rắn đã biến mất trong tai anh ta.

Lòng tôi chùng xuống.

Người xưa có câu lời hay không thể khuyên người muốn chết, từ bi không thể độ người mê muội.

Thôi cứ mặc kệ anh ta đi.

Từ lời anh cả nói có thể thấy tôi chắc chắn không còn đường sống sau khi gả cho thần đá.

Có điều khi ở trên người tôi bùa hộ mệnh không hề có tác dụng, tại sao nó lại biến thành con rắn lúc ở trên người anh ta?

"Huyết tế huyết thống, thông cáo trời đất." Pháp sư lớn tiếng nói.

Vợ chồng bác hai, bác cả và anh cả cùng quỳ xuống đốt vàng mã.

Dân làng đang xem náo nhiệt, nhất là những người lớn tuổi có con cháu chưa lập gia đình đều tràn vào cùng đốt giấy, thậm chí có cả thanh niên tham dự.

Trớ trêu là trong đó có vài người là bạn thời tiểu học của tôi.

Bọn họ vừa đốt vàng mã vừa quỳ lạy tôi: "Giang Vũ à, sau khi gả cho thần đá, nể tình là bạn bè, cậu nhớ phù hộ tớ, cho tớ cưới được cô vợ xinh đẹp dịu dàng nhé."

Tôi ngồi trong cỗ kiệu chật hẹp, dù không thấy tay chân tôi bị trói dưới lớp áo liệm đỏ tươi nhưng chẳng lẽ họ không thấy tôi bị nhét khăn quàng cổ trong miệng sao?

Nể tình bạn bè, họ không muốn cứu tôi à?

Họ mới lạy được hai cái liền bị thôn dân phía sau đẩy ra, chạy tới lạy tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!