Chương 26: (Vô Đề)

Nghe anh cả nói, tôi thầm cười khinh.

Anh ta muốn tôi gánh hết tội xấu đây mà.

Gì mà chuyện lạ xảy ra từ khi dời mộ?

Rõ ràng là anh ta chuyển đám mối dưới tà thạch về mộ cũ, cũng chính anh ta nhìn hai con rắn hoan hảo nên mới xảy ra nhiều việc lạ như vậy.

Chính họ muốn hiến tế tà thạch, cuối cùng lại trích dẫn lại lời đạo sĩ Hồ nói nhân duyên của mọi người đều ở đây, nếu như không đồng ý, tất cả sẽ mất nhân duyên.

Mất thì mất thôi, tôi chẳng có vấn đề gì cả.

Em ba đã mang thai, tuy là vận đào hoa thối nhưng cũng là vận đào hoa!

Tôi và Liễu Tu Trạc cũng coi như... Khụ!

Có điều bọn họ người đông thế mạnh, bây giờ chỉ cần bố mẹ an toàn, có Liễu Tu Trạc che chở, để tôi xem họ muốn làm gì.

Chôn trứng bình định đất âm thực chất là sau khi chọn được huyệt phong thủy tốt, nếu chỉ gộp tất cả tử vi của thế hệ con cháu lại thì không thể đoán được huyệt có tốt cho gia tộc hay không, vậy nên mỗi con cháu đều sẽ cầm một quả trứng gà do gà nhà mình đẻ, viết tên và ngày tháng năm sinh lên, nắm chặt trong lòng bàn tay, thầm niệm "Tổ tiên phù hộ" ba lần rồi chôn vào huyệt phong thủy, sau đó đợi một thời gian lại lấy trứng gà lên, đập ra xem có tốt hay không.

Nếu đều tốt thì đây là huyệt cát.

Nếu trứng viết tên và ngày tháng năm sinh của ai bị hỏng thì người đó chính là kẻ phá hoại, từ đấy những người khác sẽ tìm cách phá giải.

Theo quy định thì hủ tục này chỉ có đàn ông tham gia.

Nhà tôi và nhà bác hai chỉ có một đứa con gái nên không tính.

Có điều bác cả lại viết tất cả tên và ngày sinh tháng đẻ của chúng tôi lên tờ giấy, còn chuẩn bị bút lông, bảo chúng tôi chỉ cần viết lại là được.

Giỏ trứng lớn như vậy để mọi người tùy ý cầm lên, chẳng biết trong này có âm mưu gì không.

"Cứ yên tâm lấy đi." Giọng của Liễu Tu Trạc truyền đến.

Có anh ở đây, tôi đương nhiên yên tâm rồi.

Tôi duỗi tay cầm lấy ba quả trứng, sau đó nhận bút lông bác hai đưa, viết tên và ngày tháng năm sinh của ba thành viên gia đình mình.

Một rổ đầy, mọi người lấy xong vẫn còn dư rất nhiều trứng.

Tôi chỉ nghĩ chuẩn bị nhiều trứng để dễ lựa chọn nên không để bụng lắm.

Bọn họ mỗi người chỉ viết một trứng, khi tôi viết xong, bọn họ đã xong từ lâu rồi, tất cả đều đang chờ tôi.

Đạo sĩ Hồ đốt vàng mã ném xuống huyệt rồi rải gạo vòng quanh cho đến khi mọi người chôn trứng xong.

Đây không phải công việc cần kỹ thuật gì, chỉ cần đào một cái hố nông, chôn trứng xuống rồi phủ ít đất lên lấp tượng trưng là được.

Bình thường phải chôn trứng khoảng một tháng, nhưng với tình hình hiện giờ của nhà tôi, chỉ cần một ngày một đêm là đủ.

Đương nhiên để tránh có kẻ làm chuyện xấu, mọi người phải cùng nhau canh giữ mộ.

Bây giờ tôi chỉ cần chờ xem anh cả muốn làm gì.

Sau khi chôn trứng xong, bác cả lên tiếng: "Giang Viện là con gái chưa gả đi đã mang thai, lại còn tự sát, là cái chết không tốt. Bác và đạo trưởng Hồ đã thảo luận, cũng đã hỏi thăm mấy cụ trong thôn, tất cả đều đồng ý chôn Giang Viện dưới đá nhân duyên, gả cho thần đá, xin thần đá phù hộ."

Tôi cười khẩy.

Đúng là không thể chôn em ba trong mộ tổ tiên, nhưng đưa đi hỏa táng vẫn tốt hơn chôn dưới tà thạch cho lũ mối ăn mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!